TÌNH EM LỠ BƯỚC
Tình Em Lỡ bước
Đến Phong Yên
Chiều Nhớ
Tôi mơ bóng Mẹ.
Em----Người Thợ Dệt
NỖI ĐAU BUỒN
Em Lỡ bước
==========================
Ôi!
Đã xa rồi phố hỡi
Nẻo
đường xưa ah đứng đợi em về
Chỉ
còn ran một tiếng ve
Chỉ
còn Chim Cuốc tiếng nghe não nùng
Ai
hiền ai thảo ai trung
Tình
em thành gió cánh cung căng tròn;
Qua
phà quá bóng môi son
Đường
vào chiến dịch có còn một anh
Đồi
đất đỏ cỏ rừng xanh
Nơi
xa mong một giấc lành phố xưa
Đường
cào khói lửa sớm trưa
Ngày
đi ai hẹn nắng mưa ai chờ
Tình
trong mấy bước bơ vơ
Mà
ta nhẹ bước hững hờ với trăng;
Tràng
giang một khúc mây giăng
Dòng
sông còn đó đò ngang qua rồi
Đò
ơi! Theo dọc dòng trôi
Bơi
ngang chớ có bồi hồi chèo nhanh
Chớ
đừng quên bẵng mây xanh
Có
con vịt lội tròng trành mây trôi
Bên
nhau ta gọi Đò ơi!!
Nhớ
cùng tiếng sóng nhớ nơi đợi đò
Ôi!
Còn đâu nữa mà mơ
Bến
là chỉ một một giờ gặp nhau
Bến
trôi theo bánh xe tàu
Lắc
lư vỗ một nhịp cầu qua ga
Đường
anh hành khúc chiến sa
Chắc
em nước mắt đã nhoà tiếng Ve
Ôi!
Đã xa rồi phố hỡi
Nẻo
đường xưa em đứng đợi anh về
Thuyền
nào chở gió sang ngang
Chẳng
thề chẳng mộng tràng giang sương dầy
Em
theo một chuyến đò đầy
Để
anh thương nhớ để gầy vai em
Tình
sao treo ở đèo cao
Đèo
cao cao lắm em nào có hay
Đời
anh một cánh lông bay
Tình
trong bão gió vạn ngày thiết tha
Gặp
Em tàu đỗ mưa sa
Một
giây chẳng mát chẳng nhoà nắng nung
Tình
em tơ nhện giăng mùng
Hồn
anh thơ thẩn bay cùng nhện giăng
Một
đời nước vỗ vành trăng
Một
đời thao thức chị Hằng cùng mơ
Để
nay còn một câu thơ
Bên
vành nôi nhỏ vẫn chờ tình yêu
Ai
về ai nhắn ai nghe
Đời
không mất cả tiếng ve Phượng hè
Vẫn
còn bàn mộc bảng đen
Vẫn
nguyênđằm thắm ánh đèn phố khuya
Vẫn
còn ga cũ mặn mà
Vẫn
còn nguyên vẹn tình ca lỡ làng./.
------------Tháng 6—1985==
Đến Phong Yên
Ðến Phong Yên
Tôi
đến Phong Yên một buổi chiều
Xóm
làng rộn rã biết bao nhiêu
Ấm
nếp nhà gianh lớp lớp người
Rộn
ràng hối hả dáng Em tươi
Nhà
gianh vách đất tình chen sóng
Rộn
rã môi hồng đôi mắt yêu
Biển
bờ nắm đất hơm mùa mới
Em
buông tình xuống để dâng triều
Hưng
Nguyên chiều hương màu xưa Nghệ
Đất
có bạc màu em vẫn yêu
Xa khơi chiều xuống chim về tổ
Mà
cánh buồm anh giữa gió chiều./.
------------------
Chiều Nhớ
Ai
da da diết đằm mình trong lơ đãng
Bỗng
nụ cười bảng lảng hoàng hôn
Em
thức dậy một triều dâng bến cảng
Có
phai mờ năm tháng bỗng ngờ dâu
Giật
mình nghe tiếng Hải Âu
Thuyền
em rời bến xa cầu chiều nay
Những
chiều gió bụi mea bay
Băng
ngàn vượt biển tình say chợt buồn
Nghe
còn văng vẳng tình Em
Băng
mình đón nhận, chờ mong bến bờ
Đường
về xa lắc ngẩn ngơ
Buồn
trông tình cũ phố mờ gót chân
Tình
ai trong trẻo trắng ngần
Lòng
ngây đằm thắm gieo vần dở dang
Trùng
dương sóng phủ trái ngang
Lòng
buồn trôi dọc tràng giang sương mờ
Buồn
đong bằng mấy vần thơ
Đếm
bằng giấc mộng trăng mờ chiều qua
Xa
xa tinh tú ngà ngà
Sao
không toả sáng bao la đất trời./.
-----------------Tháng
5---1985.
Tôi mơ bóng Mẹ.
Hình bóng tôi yêu,hình bóng diệu huyền
Hình
bóng tôi thương,trăn trở suốt cuộc đời
Bóng
dáng Mẹ đi theo nhịp bước chân
Theo
từng bước con trai mình,hy vọng
Mẹ
chỉ thương tôi bé nhỏ
Đau
đáu niềm tin và ước mong
Người
không được học một chữ i
Ngày
giải phóng ,U tôi tập chỉ vừa một chữ ký
Để
lĩnh lương không phải điểm chỉ ngón tay
Một
chữ ký của một người lao khổ
Đứa
trẻ mồ côi nuôi nấng cả đàn con
Yên
giấc ngàn năm trải dài thế kỷ
Hình
bóng người quanh quất trái tim tôi
Giữa
nắng vàng mê mải mót đường rơm;
Nỗi
nhọc nhằn và đau khổ
Người
nhắc t ôi mỗi khi màn đêm xuống
Cả
giờ trưa rực nắng lửa bên hè
Không
chống gậy tre hay gậy trúc
Người
khoẻ mạnh nét mặt thảnh thơi
Cả
hy sinh cả vun đắp cho ngày mai
Người
bỗng bừng lên mênh mông mái tóc
Cả
những ngày Người đã sống
Gió
lộng về mẹ ước năm xưa
Người
rộng lượng cười căng gò má
Dồn
cho cả niềm tin con trai máu đỏ
Mẹ
thoắt đi dấu chân in hình giong ngõ
Quặn
lòng tôi
Khi
mơ bóng dáng Mẹ yêu;
Ôi
! bóng Mẹ không đổi thay mờ nhạt
Không
già nua không tráng kiện thanh xuân
Chỉ
một nét dịu hiền kiên định
Đọng
trái tim như bản đồ địa lý
Việt
Nam---Dấu Tích phân cồn sóng biển
Mẹ
biến trong mơ,bàng hoàng
Chuông thánh thót
Mắt
dõi nhìn lung linh vầng trán
Hồ chí minh
Mái
tóc người như lớp sóng xa khơi
Rập
rờn Cò trắng cánh võng du êm
Ai
bỗng hoá thân tôi thành cánh chim trời
Bay
,bay v ươn cao ,bay kỳ diệu
Gắng
vút lên vẫn ngoái nhìn dãy Bắp ,trùm Me
Nắng
quê hương ..con sông nhỏ …cánh diều..
Với
bóng Mẹ cả đời không biết chữ
Mồ
hôi rơi bao xứng với đất trời
Cần
một chữ ký thôi ,ghi nhận mình trong thế kỷ
Đất
nước đã đầu thai bao thế hệ
Người
cơ mơ như tôi mơ về Mẹ
Từng
chữ ký nối tận những vì sao lấp lánh
Những
lời ru êm đềm ,thôi thúc
Dòng
sữa Phù sa xây cốt cách Việt Nam
Mẹ
chiêm tằn mớm nuôi con bằng sữa
Tình yêu
Hình
bóng Mẹ không lưng còng lệ ngấn
Cả
những mưa xuân rắc đầy bụi phấn
Gió
đìu hiu tím ngắt trời thu
Tôi
yêu thương Người da diết
Bởi
người sinh tôi cùng mảnh đất---Yêu thương
“Mơ”,không,bóng
mẹ ,tôi không mơ!
Gương
mặt Mẹ nhắn nhe nhắc nhủ
Việt
Nam--Bản đồ địa lý,dấu tích phân giản dị
Sống
đi con tha thiết những yêu thương
Cầu
mong con hạnh phúc nhất trên đời
Như
mầm măng đẹp ngọt từng tiếng à ơi!./.

-----------------Th
áng 12—1987
Em-guờiThợDệt
Anh
vẫn nghe còi vang trên thành phố
Em
có nhìn , êm đợi tiếng chuông reo
Em
có nghe những nhành rơi đá đổ
Màn
đêm buông em có thấy ánh trăng theo;
Ngày
thợ dệt Em ơi! Dài ngắn
Đo
thời gian là dòng điện con thoi
Tìnhthợ
dệt hẹn đâu chiều trời lặn
Mồ
hôi rơi lạ cả ánh trăng soi;
Em
ơi em!Có bao giờ Em hỏi
Bản
trường ca nào dài vạn bước chân
Bài
ca nào cả long lanh dục gọi
Mưa
xuân nào bay trong tiếng ve ngân
Làm
thợ dệt có bao giờ em đếm
Những
vì sao cùng những sợi tơ vương
Có
bao giờ em mơ trên cao điểm
Những
chiến bào gội đẫm những mưa sương;
Đã
thầm yêu hãy ngập tràn nỗi nhớ
nỗi
chua cay trong vịngọt ngào hương
Trên
từng tấm vải hoa muôn màu thắm
Hình
bóng em quần xắn gấu lội qua đường;
Mặt
trời ơi!Cảm ơn người đã dạy khôn
Chân
em mềm dựng nếp nhăn vải sợi
Để vòng tua phơi phới nắng tâm hồn;
Mùa
quả chín mùa xuân tươi hoa lá
Đôi
vai gầy tình đậm đến sục sôi
Quần
xắn gấu em lội qua mùa Hạ
Trên
môi anh em thắm đượm mồ hôi
Tình Em dài lắm đo muôn hải lý
Giăng
mắc hương đời ,sắc thắm ngày vui
Những
đồi núi ca lên tình Em đấy
Cũng
một tâm hồn thắm nẻo đường đi./.
--------------------Tháng
10—1986
NỖI ĐAU BUỒN
NỖI ÐAU BUỒN
Vầng
trăng sáng rộn ràng hương sắc
Mặt
trời mờ hiu hắt cánh hoa
Đất
là vũ trụ bao la
Trăng không là chỗ để ta lên trời
Trời
cát bụi cánh bay không tới
Nước
mù sương thuyền đợi triều dâng
Hoàng
hôn sóng nổi bâng khuâng
Buồn
trông bẽ cả một vầng trăng treo
Trời
trong mặt nước trong veo
Dây
oan nghiệt ấy sso đeo vào mình
Cầu
hồn chẳng thể cầu vinh
Xin người cứu vớt chúng sinh dân tình./.
Xin nguời cứu vớt chúng sinh dân tình./.
--------------Tháng
3-1997.
========================
Tình
Em Lỡ bước
Đến Phong Yên
Chiều Nhớ
Tôi
mơ bóng Mẹ.
Em----Người Thợ Dệt
Nhận xét
Đăng nhận xét