SẦU VẠN CỔ ! ******************* Mấy lúc than thân rồi trách phận Bạc lắm em ơi ngọn lửa hồng Con tim cháy bỏng trong sương lạnh Tro tàn vẫn nóng mỏi mòn trông; Sầu đong đấu gỗ ,buồn đo lạng Bắc cả lên cân một gánh đời Một trái tim thơ ,tình đất nước Đông tàn lá rụng ,lạnh trời ơi! Có ai đếm được bao ngọn sóng Mấy ngọn tung cao bạc sắc trời Nức nở ,êm đềm bao ngọn biếc Bờ trăng óng ánh mấy đầy vơi; Biển vẫn muôn trùng lơ đễnh quá Gió thổi hồn ta nát giữa trời Chỉ còn đôi chút lòng nhung nhớ Mơ màng giữa một trái tim thơ./ _____ Saturda BU Ồ N THIÊN THU*************************** ********************************** Họ gợi lại cho ta những bài viết đã có đăng ,nhưng với hôm nay nó vẫn còn hương sắc của thời gian và những vấn đề đã nêu lên ___ Lòng yêu nước của chúng ta . Hãy tự hỏi : Nhân vật Chí Phèo của Ông Nhà văn Nam Cao có yêu nư...
Bài đăng
Đang hiển thị bài đăng từ tháng 7 10, 2016