VEN BIỂN TIỀN GIANG
BI Ể N TI Ề N GIANG Tôi đi ven biển Tiền giang Mưa giăng ngập lối ánh trăng xa mờ Ai tìm đến một câu thơ Một mùa thu lạnh sắc mờ mênh mông; Gập ghềnh lối ấy người mong Xa xôi sóng bcj tấc lòng ven đê Đi ngang vũng mước nắng về Đâu hồn Nguyễn Bính nắng về nhớ Em Nắng Thu lắng đáy đầm hồ Cái cầu bảy sắc nhấp nhô lưng trời Hình như đôi mấ Em tôi Hình như mình đã yêu người phương xa Xa xa trắng phủ xa xa Bâng khuâng ta nhớ bóng ta thuở nào ./. _______________ Saturday, October 22, 2016 VỀ QUÊ ****** Một chiều về bến đò xưa Mênh mang nghe lúa sớm trưa gọi đò Hoàng hôn phủ sắc lên gò Xua màn đêm vắng cánh cò về đâu; Cuối sông nắng dãi mưa sầu Làng xa thấp thoáng mấy câu thơ buồn Đồng xanh xưa ở cuối thôn Bây giờ ai nhớ chuồn chuồn bay cao; Về làng bước thấp bước cao Mo cau đã rụng cầu ao nhớ người Bao năm tít tắp phương trời Đường quê bỗng thắm mắt ngườ...