LÁ VÀNG RƠI.


Lá Vàng Rơi


Tôi thương chiếc lá vàng rơi
Không còn xanh thắm nữa rồi lá ơi!
Lá rơi xào xạc lòng tôi
Mênh mang ngọn gió bồi hồi lá ơi!
Quẩn quanh hết đứng lại ngồi
Buồn rơi xuống đất buồn trôi ngang trời
Lâm thâm lất phất mưa rơi
Lá vàng có lạnh giữa trời mưa rơi?
Lá về một cõi xa xôi
Hồn xanh để lại thắm tươi chiều tà
Lá ơi có nhớ mùa hoa
Tiếng Ve xao xác bao la nắng hè;
Ta mong tình đất chở che
Sắc vàng vẫn biếc vẫn nghe xuân về
Bao năm mưa nắng dãi dề
Lá rơi lá rụng tái tê lòng ngời./.
_____________________Saturday, May 20, 2017

 TÌNH THEO CÁNH BƯỚM

************************
Có người nuôi bướm ở trong tay
Vai áo tứ thân sớm tối ngày
Thắm thiết vơi đầy người vắng bóng
Để một tình buồn hương ngát bay
Đâu ngày thắm một đôi môi thắm
Cánh bướm trao nghiêng cũng ngất say
Có phải không em người ấy nhớ
Mơ về một thuở những thơ ngây;
Xa cách bao nhiêu chẳng thấy buồn
Nỗi sầu nghiêng mấy bóng hoàng hôn
Lá vàng xao xác trong đêm vắng
Ấy lúc ai mơ bóng chập chờn;
Trông theo màu lá trên cành biếc
Chia ly như thể bướm cùng hoa
Hỡi lá vàng kia bay phới phới
Bướm ở nơi nào có với ta./.   
      ----------------Saturday, October 22, 2016 

 MÙA XANH
****OO***
Ta bên nhau trong chiều tà bóng xế 
Một hồn thơ thấp thoáng bóng tình nhân
Trải một đời thiết tha bao đằm thắm
Mùa nước cạn lộng cánh gió cô liêu;
Ai cũng nhớ những chiều Hoa Phượng nở
Bay chiếc lá xào xạc bóng thu về
Bao ngày xuân mái đầu xanh mươn mướt
Thời gian trôi một bức tượng đê mê;
Bạn lòng ơi!Mối tình tha thiết thế
Chẳng vương tơ cũng chẳng những câu thề
Chỉ môt ánh trăng thềm khuya vương dãi
Cánh chim chiều xao xuyến ánh sao khuya;
 Tình xuân xanh hoa Mai đua Hoa Mận
Cánh Đào Phai duyên dáng đẹp thiết tha
Trên bến vắng đâu chiều gió cô liêu
Kia tình chín bao thắm thiết mặn mà;
Chiều bên nhau thương về mùa hoa cũ
Bản nhạc tình trăng dãi vẫn còn ngân
Như đôi bóng trong vòng tay ấp ủ
Thả hồn mình trong sóng dải Sông Ngân
Thôi Em nhé đừng ca lời tan vỡ
Bóng hoàng hôn êm ái phủ đôi ta
Màu sắc thắm vẫn đằm đôi mắt biếc
Mùa Xuân xanh mãi nở bên gốc cây gìà./.
---------------Thursday, September 21, 2017


TÌNH XUÂN.

******OOO***


Thơ tôi treo ở ngọn cau
Giàn trần bên gốc bao lâu xanh rờn
Hoa Soan rụng vãi trong vườn
Tình tan trong nắng mưa nguồn sóng khơi;
Tình Em bếp lửa hồng tươi
Duyên tôi sóng vỗ sao trời lênh đênh
Mưa xuân,giọt nắng chênh vênh
Tình theo ngon gió bồng bềnh mây trôi;
Yêu nhau chưa ngỏ một lời
Một mùa con gái tơi bời ngày xanh
Trầu đành lỡ hẹn duyên Anh
Cành khô lá úa cau xanh héo vàng
Thương ngày bếp lửa võ vàng tình xuân;
Phố xưa ánh mắt trong ngần
Người về trong gió trăng ngân thơ buồn
Trong mầu sắc thắm hoàng hôn
Mối tình duyên ấy một hồn sắc xuân./.
______________________Saturday, November 18, 2017

ÁNH BÔNG  VÀNG
*******OO**********
Anh không phải lúa ánh bông vàng
Cũng chẳng là mây dưới nắng chang
Chẳng thể mưa ngàn tan nắng hạ
Xin thôi một chút dạ xốn xang;
Mong chiều gió lạnh xanh màu biếc
Một ánh trăng mơ chẳng ngỡ ngàng
Khi mùa thu lạnh cành tươi thắm
Bay ngang màu thắm săc tươi vàng;
Khi mùa lá rụng gió bay sang
Nếu biết rằng duyên quá bẽ bàng
Người đi tìm chốn tình ân ái
Đâu tình ta đẹp chẳng vỡ tan;
Chẳng trách tình ai trong gió lạnh
Tình mơ thắm một mộng đắm say
Trong mầu trăng đẹp màu tha thiết
Mãi một mùa thu thắm trong tay./.
_________________________May 26, 2017

               TÌNH BIN 
********
Em là Biển ,
Anh không muốn làm bờ cát dài phẳng lặng
Triều hoàng hôn đợi con sóng xa khơi ,
Nếu em mong ,
Anh xin làm ngọn gió
Nâng ngực buồm phồng căng trên sóng biếc
Đưa thuyền tình soi đáy nước long lanh
Nếu em là biển ,
Âm thầm không ngọn gió
Biết về đâu man mác triều dâng
Không con sóng bạc đầu thương nhớ
Dẫu anh chỉ là
Ngọn gió lang thang giữa mây ngàn gió núi
Về bên em xin gợn chút sóng mênh mang
Em chớ hỏi vì sao anh là gió
Những mênh mông con sóng với gió khơi
Em là Biển
Dẫu êm đềm hay lốc cuốn sóng gầm vang
Anh xin làm gió, cho Biển kia thêm xanh biếc ,
Để hoàng hôn sóng gió tiếng ngàn vang ./.
                        =========================

Em Gái Phong Yên

Phong Yên
Miền quê em ven bờ biển  xanh
Tình em đằm thắm như đôi môi em hồng tươi
     Và đôi má em ửng hồng
Mái tranh nghèo mà tình em
    giàu hơn biển tràn sóng triều dâng
Đời chiến binh anh say lòng biển cả
        Có ngờ đâu không ngây ngất bằng tình em

Bờ sú vẹt đắm say cho đàn ong một thuở
Như ngày anh chìm trong bùn đất bờ vui
Phong Yên xưa Người em đằm thắm
Để trong anh xa rồi yêu mảnh đất triền đê
Bởi tình dầy trong tiếng sóng triều dâng
Hình em gái nhỏ dịu hiền như một vùng đất thuở hoang sơ   ,././.

  (  Phong Yên --một Làng ven biển Hà Tĩnh )





Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

NĂM THÁNG KHÔNG QUÊN

LỊCH SỬ PHẢ ĐỖ ĐĂNG HÀNH THIỆN