ĐƯỜNG XƯA BƯỚM VẮNG
Đường XƯa Bướm vắng
I
Ta chỉ còn
vương một chút sầu
Qua thời chinh
chiến đã bao lâu,
Đắm say tình
khúc ,cùng hoa máu
Cũng tháng
cùng năm đã thắm sâu
Tháng tháng thoi
đưa khuất lắm rồi
Rừng mưa cánh
võng đá ngang trời
Lán tre con
nước ngọn triều dấng
Sóng vỗ con
thuyền nắng dãi phơi ;
II
Trở lại quê
xưa qua lối cũ
Bóng dáng thơ
ngây quyện nắng mai
Còn đây bến
vắng ,cây đa cũ
Những rễ hồng
tơ nghe nhạt phai
Một màu vàng
óng tơ tình ấy
Luống đã phai
nhòa trong nắng phơi ;
Nhứ con trâu
cũ bừa ruộng ấy
Hai đứa cùng
nhau vợt bướm chơi ;
Thế rồi chiều
xuống giắt tay nhau
Đôi Bướm phấn
hương thắm một màu
Thôi đừng nhốt
Bướm trong vạt áo
Em cười ! Hãy
để Bươm bay mau
Bây giờ chiều
xuống ,hoàng hôn biếc
Bến cũ còn
đây vắng bóng người
Chỉ cfn vương
vấn chiều con bướm
Bâng khuâng
tiếng gió bước chơi vơi.
III
Một chiều thu biếc cánh hoa lay
Ngọn gió đong
đầy lạnh cóng tay
Chuông đổ mấy
hồi trờ vắng lặng
Em có ngóng
về con Bướm bay !
Ta nhủ với ta
: Em chớ khóc
Bao nhiêu lệ
ngấn chẳng vơi sầu
Rằng con tim
mhỏ còn tươi máu
Có lẽ kiếp
sau lại thắm màu ! ./.
Nhận xét
Đăng nhận xét