DẤU LẶNG HÒANG HÔN
Dấu lặng Hoàng Hôn
Thơ thẩn nắng vàng một sắc nghiêng
Chiều
hoang vắng quá nước triền miên
Ánh
vàng loang trắng đôi dòng chảy
Đâu
phải mơ vào một cõi tiên ;
Hoàng
hôn sắc ngả đôi màu biếc
Chạnh
lòng nhớ buổi đứng bên hiên
Em
bảo mùa xuân trời lạnh quá
Giá
mà trời nắng tiếng ve êm
Bây
giờ đã quá Phượng đơm hoa
Nắng
nhạt chiều hoang Thu sắp qua
Có
lẽ mùa đông càng buốt giá
Cho
tình tê tái trái tim ta
Trong
chiều vắng lặng đồng khô nước
Sóng
vỗ bờ vui ánh bạc tuôn
Tha
thiết bao nhiêu màu ánh bạc
Nghe
tình dấu lặng của hoàng hôn ./. /


Nhận xét
Đăng nhận xét