TÌNH XUÂN






TÌNH XUÂN.

Thơ tôi treo ở ngọn cau
Giàn trầu bên gốc bao lâu xanh rờn
Hoa Soan rụng vãi trong vườn
Tình tan trong nắng mưa nguồn sóng khơi;

Tình Em bếp lửa hồng tươi
Duyên tôi sóng vỗ sao trời lênh đênh
Mưa xuân,giọt nắng chênh vênh
Tình theo ngon gió bồng bềnh mây trôi;

Yêu nhau chưa ngỏ một lời
Một mùa con gái tơi bời ngày xanh
Trầu  đành lỡ hẹn duyên Anh
Cành khô lá úa cau xanh héo vàng

Nghe mùa xuân lạnh đông sang
Thương ngày bếp lửa võ vàng tình xuân;
Phố xưa  ánh mắt trong ngần
Người về trong gió trăng ngân thơ buồn

Trong mầu sắc thắm hoàng hôn
Mối tình duyên ấy một hồn sắc xuân./.


             ______________________Saturday, November 18, 2017

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

NĂM THÁNG KHÔNG QUÊN

LỊCH SỬ PHẢ ĐỖ ĐĂNG HÀNH THIỆN