LÁ VÀNG RƠI.

Lá Vàng Rơi
Tôi thương chiếc lá vàng rơi
Không còn xanh thắm nữa rồi lá ơi!
Lá rơi xào xạc lòng tôi
Mênh mang ngọn gió bồi hồi lá ơi!
Quẩn quanh hết đứng lại ngồi
Buồn rơi xuống đất buồn trôi ngang trời
Lâm thâm lất phất mưa rơi
Lá vàng có lạnh giữa trời mưa rơi?
Lá về một cõi xa xôi
Hồn xanh để lại thắm tươi chiều tà
Lá ơi có nhớ mùa hoa
Tiếng Ve xao xác bao la nắng hè;

Ta mong tình đất chở che
Sắc vàng vẫn biếc vẫn nghe xuân về
Bao năm mưa nắng dãi dề
Lá rơi lá rụng tái tê lòng ngời./.
_____________________Saturday, May 20, 2017


Thơ Tình gia cui Thu

 Hoàng hôn ngả xuống đồi chim hót
Réo rắt bao nhiêu tiếng gợi tình
Lá bóng em tôi chiều thung lũng
Ai ngồi soi bóng sớm bình minh;

Giữa cuối Thu rồi lá bay ơi!
Hắt hiu chiều lạnh sương tuyết rơi
Vào trong mái nhỏ nơi tình ấm
Để ngát màu xanh gợn tới trời;

Người ta bảo thế Em yêu ạ!
Thu vàng lá biếc cứ bay đi
Chỉ còn vương nắng ngày thung lũng
Ôm ấp tình ta thuở xuân thì./.
          --------------------***---
Thursday, October 12, 201

MÙA XANH
****OO***
Ta bên nhau trong chiều tà bóng xế
Một hồn thơ thấp thoáng bóng tình nhân
Trải một đời thiết tha bao đằm thắm
Mùa nước cạn lộng  cánh gió cô liêu;

Ai  ũng nhớ những chiều Hoa Phượng nở
Bay chiếc lá xào xạc bóng thu về
Bao ngày xuân mái đầu xanh mươn mướt
Thời  gian trôi một bức tượng đê mê;

Bạn lòng ơi!Mối tình tha thiết thế
Chẳng vương tơ cũng chẳng những  câu thề
Chỉ môt ánh trăng  thềm khuya vương dãi
Cánh chim chiều xao xuyến ánh sao khuya;

Tình xuân xanh hoa Mai đua Hoa Mận
Cánh Đào Phai duyên dáng đẹp thiết tha
Trên bến vắng đâu chiều gió cô liêu
Kia tình chín bao thắm thiết mặn mà;
  
Chiều bên nhau thương về mùa hoa  cũ
Bản nhạc  tình trăng dãi vẫn  còn ngân
Như đôi bóng trong vòng tay ấp ủ
Thả hồn mình trong sóng dải Sông Ngân

Thôi Em nhé đừng ca lời tan vỡ
Bóng hoàng hôn êm ái phủ đôi ta
Màu sắc thắm vẫn đằm đôi mắt biếc
Mùa Xuân xanh mãi nở bên gốc cây già./.

---------------Thursday, September 21, 2017

ƯỚC HN------------O OO--------

Người không hẹn hay người lỡ hẹn
Mối tình say đắm đuối thiết tha
Mà gió thoảng hay mưa dầm ướt áo
Bao lòng đau nỗi nhớ sợi tơ vương;

Có phải chăng những con đưỡng xa tắp
Những chuyến tàu khuya coì vọng  buồn u uất
Bước chân nào tít tắp mịt mùng  xa
Chao nghiêng cánh võng giọt mưa sa;

Bốn mùa xa lạ bốn mùa quen
Để rồi Xuân  hạ thu đông từng mùa nhớ
Một khúc tình ca chẳng có tên
Gió thoảng qua thềm mộng giữa đêm;

Người ơi! một chút tình xuân ấy
Vương một màu xanh bến nước ao quê
Khi nắng Thu vàng khi trong hoàng hôn vắng
Một bóng Người xưa  thương nhớ dãi dề./.
  _______________________-
_____________Wednesday, September 27, 201
  



Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

NĂM THÁNG KHÔNG QUÊN

LỊCH SỬ PHẢ ĐỖ ĐĂNG HÀNH THIỆN