NGHÈO
NGHÈO
Nghèo lắm con ơi bát đỡ lòng
Đây là công sức của đời ông
Con ơi tạm bữađừng nghèo tủi
Khi canh gà gọi
những chờ mong
Con gãianh tươi lúa đầy đồng
Đã lắm đời ông nhiều nẵng bão
Xâm lăng giặc dã đầy tham nhũng
Quang vinh hạnh khổ biết bao nhiêu
Chớ để nay mai mãi một điều
Vun đắp non sông và gia tộc
Tình ta nhắc nhở mãiđời sau ,., ./.
KH¤NG §Ò
Thông thường người ta vẫn
hiểu rằng :
Muốn người khác
tôn trọng mình và muốn vì người khác thì trước hết cần tôn trọng mình , mà muốn
tôn trọng mình hoặc vì mình , điều đó có nghĩa là ; Cần phải tôn trọng quá khứ
của mình , công sức của mình trong quá khứ cùng với đương thời mà gọi chũng
thành ra sinh thời trong quá khứ ; mhưng không có nghĩ là gặm nhấm cái quá khứ ấy
mà cần phải bổ sung đời sống hiện tại những tri thức và trình độ , học vấn của
đương đại và gồm vào cái gọi là :toàn bộ sinh thời của bản thân mình . Nếu
không ,ta đã chết từ lâu trong quá khứ và cùng quá khứ đi vào cõi vĩnh hằng ,
cũng có nghĩa là chết non .mà cái chết non này không thể góp gì được cho thê
nhân . thiên hạ chứ đừng nói gì đến di sản hoặc di tích cho đời sau mà ai cũng
thấy điều vừa nói ngay trên là mong muốn của mọi con người trong thế nhân – xã
hội loài người ./.
Nhận xét
Đăng nhận xét