Muà Xuân trên tay



Chiu Thương nh
Ngày Xuân đang thắm một màu tươi
Bỗng nhớ lưng còng máu đỏ rơi
Đạn súng lưng đồi theo tiếng suối
Em cười ngan ngát cả lòng tôi
Ngày xanh có đượm màu chinh chiến
Áo vá vai sờn súng vác vai
Gập ghềnh phố núi hoa rừng biếc
Con đường vệ quốc ai cùng ai
Thu nay trời biếc vườn hoa nở
Đã chết trong Em những nụ cười
Bởi tình treo ở rừng hoang ấy
Đã ngát cho ngàn tiếng sóng khơi
Chiều xuống buồn dâng nhớ bóng ai
Hành quân phố vắng người xa xắng
Em đã quên đi bước sánh vai
Để rồi buồn rớt cánh sao mai
Có ai tê tái con tim nhỏ
Hồn dâng tới đỉnh của ngàn xanh
Rớt một thân tàn trong suối vắng
Biển biếc xa vời những mỏng manh.
        ____________March 26, 2016











Đây là công sc ca đời ông































Em cười ngan ngát cả lòng tôi




Ngày xanh có đượm màu chinh chiến


Áo vá vai sờn súng vác vai


Gập ghềnh phố núi hoa rừng biếc


Con đường vệ quốc ai cùng ai




Thu nay trời biếc vườn hoa nở


Đã chết trong Em những nụ cười


Bởi tình treo ở rừng hoang ấy


Đã ngát cho ngàn tiếng sóng khơi




Chiều xuống buồn dâng nhớ bóng ai


Hành quân phố vắng người xa xắng


Em đã quên đi bước sánh vai


Để rồi buồn rớt cánh sao mai




Có ai tê tái con tim nhỏ


Hồn dâng tới đỉnh của ngàn xanh


Rớt một thân tàn trong suối vắng


Biển biếc xa vời những mỏng manh.




        ____________March 26, 2016







           Mùa Xuân Trên Tay


Ngày chinh chiến rụt rè tay áo vá



NGHÈO

        

Nghèo lm con ơi bát đỡ lòng

Đây là công sc ca đời ông

Con ơi tm bađừng nghèo ti

Khi canh gà gi nhng ch mong

Con gãianh tươi lúa đầy đồng

Đã lm đời ông nhiu nng bão

Xâm lăng gic dã đầy tham nhũng

Quang vinh hnh  kh biết bao nhiêu


Ch để nay mai mãi mt điu

Vun đắp non sông và gia tc

Tình ta nhc nh mãiđời sau ,., ./.

KH¤NG §Ò

Thông thường người ta vẫn hiểu rằng :

Muốn người khác tôn trọng mình và muốn vì người khác thì trước hết cần tôn trọng mình , mà muốn tôn trọng mình hoặc vì mình , điều đó có nghĩa là ; Cần phải tôn trọng quá khứ của mình , công sức của mình trong quá khứ cùng với đương thời mà gọi chũng thành ra sinh thời trong quá khứ ; mhưng không có nghĩ là gặm nhấm cái quá khứ ấy mà cần phải bổ sung đời sống hiện tại những tri thức và trình độ , học vấn của đương đại và gồm vào cái gọi là :toàn bộ sinh thời của bản thân mình . Nếu không ,ta đã chết từ lâu trong quá khứ và cùng quá khứ đi vào cõi vĩnh hằng , cũng có nghĩa là chết non .mà cái chết non này không thể góp gì được cho thê nhân . thiên hạ chứ đừng nói gì đến di sản hoặc di tích cho đời sau mà ai cũng thấy điều vừa nói ngay trên là mong muốn của mọi con người trong thế nhân – xã hội loài người ./.





́t còn in gai xé giữa đêm thâu


Đôi mái đầu lặng lẽ áo thầm nghe


Gió qua cầu bay nhẹ̃i thẹn e




́t ren thêu em dệt cả mùa hoa


́t ren dài xoạc tỏa ngát tình ca


Đóa hoa tay em gửi lại cả lòng say


Em hay mùa xuân dịu ngày khói lóa




Chiều hành quân , ngày tiễn biệt đường xa


Anh đã viết khôn cùng đường da diết


Cơn gió lòng đóm mạ hóa thành thơ


Đường khấp khởi đường kim thêu nỗi nhớ




Rừng xa Em ơi ! nghe tim ta thở


Khói sũng bừng lên rơm nở khói chiều


Em có nghe thổn thức cánh tay yêu


Thoáng giấc lành gối nhẹ trái tim Em  !  ././/


  *****************


          Aug 1972 ago****************


                 


                 Hành ThiệnVilage  Photo 2012










         Em Vớ́i Anh

Lúa Em phới sắc vàng hơi nắng

Cỏ mát đôi bờ đẫm tuyết sương

Sánh bước cùng em trăng sáng lắm

Đường làng dịu ngọt gió muôn hương


Thơm thơm cỏ mật nâng bờ thửa

Bóng em thấp thoáng bóng mau thưa

Muốn hỏi sao em hờ hững thế

Muốn ướm mà em chănhe bước thưa


Yêu em anh hỏi gánh bông vàng

Đã bước cùng em năm tháng tháng

Trăm bề úng úa mưa đông lạnh

Anh về đón đợi bóng xuân sang


Tình anh như lúa đồng con gái

Mươ]ts đến bao la gơn sóng vàng

Đợi em chiều lạnh sương rơi buốt

Ánh nắng vàng ơi chớ bẽ bàng

                                    

                                         Em với anh

Thương em nón vẫy vai thon ướt

Yêu bờ em bước mát dòng mương

Nắng dãi nghiêng vành đôi má ửng

Em đã tan vào nỗi nhớ thương


Bơ vơ anh đứng bên gò nổi

Chân em xanh mát lặng phù sa

Mái nụ bồi hồi khua sóng đỏ

Trăng mờ dòng trôi trôi xa xa


Bao nhiêu ước vọng mơ từng bước

Ví nếu anh thành ngọn gió tiên

Nhất quyết theo em rung gánh lúa

Làm hương đồng nội thắm vào Em !/.//

       ******************

     October  1991 Nam Dinh city **



 Chùa Keo Hành Thiện __ chùa Thiền Quang

  Photogrped by Dăng Đích

Em và Hà Nội 
________________ 
Tình Em lặng kẽ mơ màng 
Lòng tôi bỏ ngỏ bóng nàng chênh vênh 

Bồng bềnh Em gội hương bồ kết 
Nghe sao đượm thắm sắc hoa mùi 
Thoảng cánh nhành lan vừa hé mở 
Cả một mùa xuân gọi gió vui 

Phập phồng gáo nước, nước da trinh 
Sắc thắm thơm lên mùi hương cốm 
Một ngày Hà Nội Em phơi tóc 
Tan loãng sương dày bão chiến chinh 

Hà Nội ơi ! 
Có cô trinh nữ buông chiều xuống 
Để gió lòng lên thắm sức trai 

Một thời Hà nội muôn đằm thắm 
Một thời thủy thủ nặng hai vai 
Tôi về theo gió dâng triều sớm 
Ôm gối mọng tình với nắng mai 

Tình em vạn sóng tan trong gió 
Trôi một mùa xuân giữa sóng dài 

Hỏi thuyền đậu bến nhà ai 
Chở bươm bướm trắng , chở mai vườn nào 
Ngẩn ngơ con sóng lừng cao 
Những ngày chiến hạm nao nao gió triều 

Thăng Long tôi mộng tôi yêu 
Quê hương phao áo những chiều xa khơi 
Nắng phơi sóng bạc chơi vơi 
Tóc người Em gái xanh nơi chân trời 

Ngày đông gió lộng bời bời 
Nhớ bờ con sóng vỗ rơi trăng mờ 
Ruổi rong mấy ngọn lơ thơ 
Lừng hơn xanh thẳm đợi chờ xanh mây 

Ngày xanh sóng nước dâng đầy 
Dồn mây đến thắm , cuộn dày nhớ thương 
Trông về phố nhỏ đằm hương 
Mắt nào dăm đắm vấn vương lặng nhìn ./.// 
************************ 
December 1996 
************************ 
Đỗ Nguyễn Thiện Nam
 
( Ảnh --Đại Kim Hà Nội )

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

NĂM THÁNG KHÔNG QUÊN

LỊCH SỬ PHẢ ĐỖ ĐĂNG HÀNH THIỆN