NHỚ VỀ TRƯỜNG XƯA
Đăng Laị Bài Cũ và trên BlogVN Đỗ Nguyễn Thiện Nam
**********
Mời các bạn đọc để nhớ về cuộc chống Mỹ vĩ đại của Dân tộc và Nhân dán ta.
Ta không hoài niệm gặm nhấm chút men xưa
Xuân đã tàn, thu biếc cũng đã qua
Chiều đông lạnh tóc pha sương giờ đã bạc
Một chút xa xăm gợi lại những ngày xa
Ngồi bên nhau ánh mắt mình ấm áp
Chuyện ngày xưa thêm thắm thiết mặn mà
Rồi ngày mai ta lần lượt bay xa
Hồn chiến sỹ vẫn còn
trong muôn vạn khúc tình ca đất nước
XIN một chút tình đời rồi sẽ nở muôn hoa.
6/DEC/2023
Bài viết được sửa lại :
NHỚ VỀ TRƯỜNG XƯA
Sài Gòn Summer 2014 nhớ đến ngày về Trường
Mùa hè năm nay vào tiết trời tháng 7 , Sài Gòn mưa nắng thất thường và những cơn mưa có khi kéo dài cả giờ đồng hồ cùng theo nước triều cường từ biển nên không tránh khỏi nhiều đường phố ngập nước , nhất là nơi chỗ tôi _ Thủ Đức . Tuy thê , đất Bắc có thể nóng nực nhưng noi đây về đêm vẫn cần một chiếc chăn mỏng sẽ dễ chịu hơn khi ngủ .
Vào Sài gòn , gặp lại đồng đội tôi __ Học viên khóa 1 Đại học Kỹ thuật Quân Sự V.N ( nay là học viện cùng tên ) , chúng tôi không hội họp được tất cả những đồng đội đang thường trú tại S.G vì mỗi người tuy tuổi cao nhưng còn nhiều công việc đang làm ; bởi thế lần này chỉ họp nhau được 5-6 người . Thế thôi nhưng chúng tôi sống lại cả một thời gian khó và sôi nổi dưới mái trường Đại Học Kỹ Thuật Quân Sự V.N . .
Chúng tôi tựu trường trong các điều kiện rất khác nhau , Người thì từ Quân chủng Không quân , người thì từ Quân chủng Hải Quân , người thì từ Trường Phổ Thông Trung học của Quân đội __ Trường Nguyễn Văn Trỗi __ Khóa 1 , người thì từ Công binh , người thì từ Pháo binh …
Tôi và Nguyễn Tuấn , Nguyễn Nước ,Vũ Huân từ quân chủng Hải quân . Tôi còn nhớ mãi những năm tháng Hải Quân và ngày về trường của chúng tôi .chúng tôi từ X 48 , X46 đưa về trường .
Tôi còn nhớ , : Vào một sớm mùa hè cách đây đã 48 năm . chừng nửa buổi sáng , tôi đang trên rừng tìm kiếm tre nứa về làm doanh trại và ngụy trang máy móc đang để ngoài trời cũng như những mái tôn nhà xưởng dựng dưới chân núi ven bờ Hạ Long nép mình vào dẫy núi Quang Hanh thì được Liên lạc của Khu vực gọi về gặp Thủ trưởng . Thế là , ngay trưa đó cơm trưa xong ,chúng tôi nhờ xe vận tải về Bãi Cháy và chiều thì nhờ chuyến Tầu Tuần la về Hải Phòng ,chúng tôi về trạm đón tiếp của Quân chủng bên Thủy Nguyên – nơi sơ tán .
Vài hôm sau chúng tôi lại có mặt ở Bãi Phúc Xá – Hà Nội Khu vực của Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội đã bỏ trồng để đi sơ tán đâu đó . Dừng chân ở đây tôi nhớ có đoàn Hải quân của chúng tôi và lác đác vài đoàn khác , rồi dừng chân chưa đến 1 tuần lễ chúng tôi lại hành quân về Ngải Dương __ Hưng Yên , cách Ga Như Quỳnh mấy thôi đường đường làng . Bấy giờ tôi cùng Tiểu đội với Đỗ Thành Hưng đang ngồi đây , Nguyễn Đình Thắng từ Trường N.V.Trỗi , cùng Nuyễn Văn Tân Hải Quân X 46 …
Ở Ngải Dương , chúng tôi được ôn tập và kiểm tra văn hóa . Đợt kiểm tra đầu tiên , ai không đạt yêu cầu thì được học trọn một ngày không phải lao động xây dựng trường lớp hoặc giúp dân ; còn ai đạt được yêu cầu thì được ôn tập nửa ngày . Rồi, kiểm tra lại chính thức trước khi Khai giảng năm học .
Đoàn Hải Quân chúng tôi có Trinh không đủ điểm để theo học , nhưng Trường cho lựa chọn : hoặc về đơn vị hoặc vẫn theo học và cố gắng theo kịp đồng đội ; ; bấy giờ __Khóa 1 không có khóa Dự bị như các khóa sau __Dự bị tại trường ., nhưng Trinh chọn con đường quay về đơn vị cũ .
Bởi vì khóa của chúng tôi đều được tuyển chọn từ các Quân , Binh chủng khắp toàn quân về học khóa đầu tiên mang tên Trường Đại học Kỹ Thuật Quân Sự V.N . ( Thuở khai sinh ,gọi là Phân hiệu 2 Đại Học Bách khoa Hà nội , có 2 khóa chuyển tiếp và họ ra trường trước chúng tôi 2 năm và nhận bằng tốt nghiệp của Bách khoa H N )
Thấm thoát đã 48 năm từ ngày về trường . nay 5 6 chúng tôi mỗi người một một khác nhau trong nhiệm vụ sau khi ra trường và rồi đều đi trọn cuộc kháng chiến hoàn thành cách mạng giải phóng dân tộc thống nhất đất nước ; nay mỗi người lại vẫn tiếp tục những ngày nghỉ hưu cũng khác nhau , người thì trở thành Kịch Tác gia , người thì trở thành Võ Sư YOGA ngườn thì thành chủ trang trại vẫn cầm vô lăng ô-tô riêng , người là những giảng viên Trường Đại học , người là Cán bộ Khoa học . ..
Ngồi bên mâm cơm trong khách sạn Sài Gòn chúng tôi không khỏi bùi ngùi khi nhớ và nói đến các Đồng Đội đã ra đi vì bệnh tật và tuổi tác đã từng trải trên dọc đường Trường Sơn hoặc trên Đất Bắc dầy đạc đạn bom khốc liệt .
NamDinh city Aug 2014
****************.
Photograph taken by CÔng_ Bằng Hà nội _ At Ha noi May 2014
___________________________________
Truyện Người Thật việc Thật .
________________________.
Đỗ Thành Hưng
Trở về quá khứ với kỷ niệm không quên của một thời xa xưa , nhất là một thời nước sôi lửa bỏng , khói bom ngút trời mà chính ta là người trong cuộc với bao bước đi dũng cảm hào hùng và trong sáng ,xuân của “thời con gái “ còn “như cây lụa trắng ‘ , “ chưa lấm bụi trần “ , không phải là nuối tiếc hay ân hận , u hoài , mà là làm cho cuộc sống hôm nay trong trẻo hơn , ý nghĩa hơn và hơn hết là quên đi tạm thời những gì là bất cập , nhiễu nhương , vẫn lạc quan trẻ trung dưới đám sương mờ trong ngày nắng tươi tắn hoặc trong đêm thu lạnh lẽo không ánh trăng suông hoặc dưới màu hoàng hôn tím ngắt đến nao lòng với bao nhớ nhung và yêu thương bất diệt .
Sài Gòn đã sang Thu , cái nắng không còn gay gắt và mưa rào cũng ít bất chợt ngắn ngủi và lại có những cơn mưa hàng giờ đồng hồ cùng với triều dâng nước ngập tràn một số nơi trũng thấp như Thủ đức ,Bình Thạnh .
Tuấn __ Người đồng đội Hải quân với tôi , Dân Hà nội đã trở thành Người Sài Gòn nhiều năm nay , chở tôi đến nhà Nguyễn Nước cũng đồng ngũ Hải Quân đồng nghiệp đồng ngũ trong Đơn vị Hải Quân trước khi chúng tôi được đưa về Khóa 1 Đại học kỹ thuật quân sự ( Nay gọi Học Viện cùng tên ) ;rồi chúng tôi cùng nhau uống trà ở một nhà hàng cạnh Thảo cầm viên ,. Nguyễn Nước phone cho Vũ Huân , Chiến và Hưng , đang ở nhà gần đó còn Tùng Sơn ở Biên Hòa không đến được ;thế là chúng tôi chỉ có 6 anh em gặp nhau trò chuyện sau một chặng đường ai cũng đã đi trọn cuộc kháng chiến giải phóng dân tộc thống nhất đất nước trong nhiệm vụ người lính và Kỹ sư quân sự Việt Nam . từ những ngày đầu thành lập Học Viện .
Nói thì như vậy , nhưng để có đước cuộc hàn huyên chúng tôi cũng tốn cả buổi sáng vì Sài Gòn rộng nên cần có một hành trình vận trù nho nhỏ giữa các phố Sài Gòn với Ô – Tô riêng của Hưng và Xe máy, rồi mặt trời đứng bóng sớm trong mùa thu
Việt Nam , và chúng tôi cùng ngồi lại với nhau trong bữa trưa cùng với những kỷ niệm xa xôi tràn về , lại cũng nhân vì Nghiêm Sỹ Chúng __ngành Súng bộ binh cùng khóa chúng tôi có gửi Email cho chúng tôi về Hồi ký cá nhân về những kỷ niệm năm tháng dưới và sau khi rời học viện , Hưng đưa tặng tôi mấy tập hồi ký của anh về những năm tháng trong và đã ra trường , lăn lộn trên chiến trường nam bộ , dọc đường Trường Sơn .
Đọc những trang viết của Hưng sau khi chia tay ở nhà hàng Sài gòn và còn đọc thêm vài lần ở Nam Định , càng hiểu thêm và kỹ hơn về đồng đội cùng lớp người trong chiến tranh giải phóng dưới ngọn cờ của Đảng Lao Động Việt Nam ( nay gọi là Đảng Cộng sản ) . Thiết nghĩ , những trang viết sẽ gieo vào lòng người đọc những mến thương và cảm phục lớp người đã từng lớn lên từ trên ghế Trường Trung học phổ thông cho đến những người từ đồng ruộng ra đi làm nghĩa vụ quân sự của thanh niên từ thời thanh bình cho đến thời chiến tranh khốc liệt nhất mang tính hủy diệt đối với tổ quốc thân yêu bé nhỏ nghèo nàn của mình . Có lẽ ,tuy là cá nhân nhưng cũng đủ nói lên những gì cần cho cả lớp người chúng tôi mà chỉ bây giờ mới sáng rõ đáng để bạn bè , các thế hệ non trẻ hôm nay đang trước một tương lai khoa học kỹ thuật quân sự mới và tiên tiến của Việt nam hôm nay biết những gì trên chặng đường đã đi , gian khổ vất vả của kỹ thuật quân sự trong thời xa xôi tưởng như đã đi vào dĩ vãng .
Tôi không có khả năng viết những chuyện Hưng kể thành truyện tiểu sử hay truyện về người thật việc thật mang tính chất văn học , nên đành viết nguyên những gì mà Hưng đã kể , đã viết , có thể cũng là cách tốt nhất và cũng là trung thực nhất , cũng hàm đủ tính văn học rồi .
Trước mắt tôi bỗng hiện ra hình ảnh Hồ Tiến từ đại học Cáp Nhĩ Tân Trung Quốc về học tiếp năm thứ 2 ,vì Cách mạng văn hóa của trung hoa năm đó , Hồ Tiến trung đội trưởng kiêm chức ngành Ô- Tô ---Tăng xích khi đã phân ngành cùng Hưng là học sinh trường Nguyễn Văn Trỗi khóa 1 ; hai người đồng đội của tôi cũng như tôi , từ những đơn vị khác nhau trong toàn quân về khóa 1 ở những tuổi quân khác nhau , tuổi đời cũng khác nhau nhưng đều còn rất trẻ và trẻ nhất ngây thơ nhất là lớp học sinh trường Nguyễn Văn Trỗi __ Trường Trung học phổ thông của Quân đội N.D V.N bấy giờ , Một cặp đôi trong học tập phấn đấu của những học sinh trường Nguyễn Văn Trôi ngây thơ non trẻ học giỏi và một đảng viên Đảng Lao động V. N Lính nghĩa vụ lâu năm 1959 .
… Hưng tâm sự về những ngày đi học :
Mồng 1 tháng 8 1966 , hơn 50 người chúng tôi của 2 lớp 10 đầu tiên trường Nguyễn Văn Trỗi nhập ngũ . Đầu tháng 9 tất cả đều vào trường Đại Học Kỹ Thuật Quân SỰ V.N mới thành lập từ Phân hiệu 2 Đại Học Bách khoa Hà Nội ; chúng tôi được chia lẻ để được ở với các anh ở đơn vị chiến đấu trong toàn quân được tuyển lựa về theo học khóa đầu tiên của Trường . So với các anh được chọn về , thì Tôi và Nguyễn Đình Thắng cùng Trường Trỗi ở cùng Tiểu đội năm thứ nhất là trẻ tuổi nhất . Những ngày đầu nghe các anh xì xào , chỉ trỏ bọn tôi là bọn “con ông cháu cha “ , thức tình ngày ấy tôi chẳng có khái niệm gì về cái danh được các anh gán cho ,; bởi vì chúng tôi ở trường chơi bình đẳng với nhau vô tư như các trường phổ thông khác , đành rằng , tôi biết :Bố tôi là Sỹ Quan thường thường bậc trung , đi B như bao các chú , các bác bộ đội khác ; rồi tôi có xe đạp Thống nhất , có dép nhựa Tiền phong, dép rọ Trung Quốc , giầy da lộn , đài Sonny bán dẫn , ,đồng hồ Poljot , là mhững thứ Bố tôi để lại nhà khi đi B và tôi tự trang bị cho mình . . Bấy giờ , tất cả những thứ ấy là cả một tài sản to lớn đối với các anh ở đơn vị chiến đấu được chon về học khóa 1 này , cả lớp chỉ có vài ba anh quân nhân chuyên nghiệp là có xe đạp mà thôi ; vì vậy trong mắt các anh , bọn tôi thuộc một lới giới khác và gán cho danh “ C.O.C.C “ – là vậy . Hưng kể tiếp : Câu chuyện như một cơn gió mùa đông giưữ những ngày thu trời xanh biếc :
Trong thời gian ở Trường , Hưng khá thân với Sơn con một gia đình giáo chức khá mẫu mực , , Công Sơn được kết nạp vào Đảng ở năm cuối còn tôi được 2 đảng viên ngay từ khi vào trường là Hồ Tiến và Vũ Đức Bang __ từ Hải quân về trường ở cùng một nhà kèm cặp phấn đấu vào Đảng khi đã phân ngành Ô-Tô __ Tăng-xích ; ngày ấy ,
Hưng được chỉ định làm cán sự một vài môn tôi học giỏi như LÝ , Kim tướng , nhưng lại nghĩ vào Đảng là ‘ đỏ nhưng đỏ làm gì , chỉ cần “chuyên “ tức là học giỏi , đỏ thì cũng phải học cho giỏi , kiếm lấy điểm 5 tuyệt đối mà về chơi Hà Nội ,” đỏ “ cũng chẳng khỏe được hơn đâu . Chắc bị nhiễm máu “C.O.C.C “ coi thường việc vào đảng ; trong khi đó năm cuối Sơn vào đảng và vẫn thường khuyên Hưng chịu khó rèn luyện ; Bởi vì Sơn cũng tuổi nhưng chững chạc hơn ; mỗi lần về Hà Nội Hưng đều ghé qua nhà Sơn ở Phố Trần Xuân Soạn và cũng ngưỡng mộ gia đình giáo chức mẫu mực _ cái nôi của Sơn .
Ra trường sau lễ tốt nghiệp có Tướng Vương Thừa Vũ và Tướng Trần Đại Nghĩa Tham dự làm lễ tốt nghiệp cho những cánh chim đầu đàn Kỹ thuật Quân sự do Việt Nam Đào tạo trong nước tung đi mọi miền , đơn vị quân đội trong cả nước giữa những ngày chiến tranh khốc liệt và gian khổ nhất , mà khi nghe tin quân Việt Cộng tung một đội ngũ Kỹ sư quân sự vào chiến trường thì bọn Mỹ đã đem bom đánh chặn đoàn quân có một số anh chuyên tu vừa tốt nghiệp được tung ngay vào chiến trường ngay khi rời khỏi gian nhà bảo vệ luận án , và chúng tôi , dừng lại để đi B theo phương án khác khỏi bị chặn đánh dọc đường hành quân . . Lê Công Sơn sau khi nhận quân hàm Thiếu úy được tung vào chiến trường miền nam ngay , từ đó anh em chúng tôi thân là thế mà mỗi đứa một phương trời không liên lạc được với nhau . Mãi sau chiến dịch tiến công giải phóng sài gòn khỏi quân Cộng Hòa Nam Việt Nam , sau gọi là “ Chiến dịch Hồ Chí Minh “ thắng lợi , và sau 30 tháng 4 , Hưng tìm gặp Huỳnh Quang Tự ____ cùng Nguyễn Văn Trỗi , anh Cao , Anh Thế và LÊ Tùng Sơn đi B dài vào Miền đông Nam bộ ngay từ những ngày ra trường ,về đơn vị đưa binh trạm dọc Trường sơn vào Đông Nam bộ , còn LÊ Công Sơn mãi đến tháng 6/1975 hưng gặp được trong một ngày bất ngờ :
Một ngày , LÊ Công Sơn như trên trời rơi xuống trước mặt , còn ngỡ ngàng và ngạc nhiên thì Sơn đã vồ lấy tay Hưng và bóp thật mạnh làm đau chút , nhăn mặt mà không kêu lên ; Sơn đã vội nói ngay một cách vô cùng mừng rỡ chẳng cần xã giao , thủ tục thăm hỏi thông thường sức khỏe , thương tích mà hỏi ngay :
_ “Mày “ đã là Cấp ủy , Bí thư Chi bộ rồi phải không ?
Hưng không trả lời vào câu hỏi của Sơn mà chỉ cười cùng pha chút sượng sùng mà thôi ! như một người mắc lỗi
-- Ừ !
Và như một lời tâm sự , nói :
Ngày ra trường , “Mày “ có ý giận “Tao “ về việc phấn đấu ,”Tao “ cũng mặc cảm vì thua kém “Mày “ chứ biết ba năm sau “ Tao”cũng là Cấp ủy _ Phó bí thư chi bộ thì “tao “ đã nhờ mày bắn tin để “Tao “ ngỏ lời với Em gái mày từ ngày ấy , giờ thì chắc muộn rồi phải không !?
Sơn xúc động và chậm rãi :
- Ừ .. Muộn mất rồi … !
Hai đứa ôm chặt nhau hồi lâu .
Trong cái màu nắng nhạt mùa thu Hưng đưa mắt về xa xăm nói tiếp như với một khoảng trời nào mênh mông xa lắm : Thế là ,Hưng bảo là : đã nói ra được điều thầm kín nhất bấy lâu nay và biết rằng Sơn là người bạn thân tình tốt nhất dù xa nhau đằng đẵng mà vẫn quan tâm đến sự phấn đấu cho tư cách ngưởi Sỹ quan Kỹ sư Quân sự vừa hồng vừa chuyên . Bỗng như trong lòng lòng trào lên một nỗi buồn mênh mang rồi Hưng nói ra ý nghĩ bấy giờ của mình : giá bấy giờ mình nghe theo lời Sơn mà Tu chí thì chắc ngày khải hoàn hẳn là chúng tôi còn thêm một tình thân thiết khác hòa quyện vào tình đồng chí thương yêu . …
Đến đây Hưng bỗng như người đang ở trên mây . đưa mắt vào nơi nào đó để tưởng nhớ về Đại tá - Kỹ sư quân sự LÊ Công Sơn đã ra đi vĩnh viễn vì con bệnh hiểm nghèo , khi còn đương chức . .
…
Chúng tôi vừa ăn trưa vừa hàn huyên bởi những thăng trầm , khó khăn gian khổ mà chúng tôi đã vượt qua để nhìn thấy nhau trong những năm khói bom ác liệt mỗi người một cương vị hoàn cảnh trên khắp mọi miền của tổ quốc cũng như những năm tháng trên Thủ đô và Sài Gòn trong chiến tranh cũng như trong Hòa Bình . Trong chiến tranh chúng tôi đều là những kỹ sư trẻ mang trong lòng mình những ước mơ vươn tới những đỉnh cao của khoa học kỹ thuật trong khung cảnh đất nước thanh bình ;. tôi có nhắc lại với các bạn rằng : khi đọc Hồi ký của Tùng Sơn có đoạn nói về LÊ Công Sơn thân thiết với Tùng Sơn và khi gặp lại nhau trên dọc đường Hành Quân B dài vào Miền Đông Nam bộ ___Tùng Sơn và Công Sơn gặp nhau trên đường Trường sơn được một thoáng tâm sự , C.Sơn nói : Khi hòa bình , nhất định mình phải học để thành một Phó Tiến Sỹ .
Bây giờ chúng tôi bùi ngùi khi Công Sơn đã về cõi vĩnh hằng ở tuổi chưa nghỉ hưu bởi căn bệnh hiểm nghèo mà có lẽ do chiến tranh và gian khổ Trường sơn đến ngày có cơ đưa dần chúng tôi về phương trời xa lạ không có trên thế gian này .
>>>>>
CÒN NỮA ..
_____________
dang dich Page 11 8/21/2014
Đăng Đích Telephone 0350.3665421/0917.254041
Đỗ Đăng Đích _ Email: masterdich@gmail.com
____________.
Theo yêu cầu của Nghiêm Sỹ Chúng từ HÀ Nội có ý định làm một tập sách về khóa một củ học viên ___ C213 __ Khoa Trang bị Cơ điện bấy giờ , Đại tá Đặng Quốc Bảo _ Hiệu trưởng kiêm Chính ủy Trường mà sau Tổng tấn công giải phóng Nm V.N ông là Tướng và sau là Trưởng ban Văn hóa Tư tưởng của TW Đảng Cộng Sản V.N .
Chúng tôi càng chuyện nhiều hơn về những bước chuyển biến nhảy vọt của mỗi người sau khi được trưởng thành từ mái trường của Quân Đội N.D.V.N .
Hưng nói còn tập tự in cuối cùng về hồi ký của mình tặng nốt cho tôi ; Trong hồi ký ấy tôi hiểu sâu thêm những đồng đội đồng chí mình trong cuộc kháng chiến và những cuộc hành quân xuyên Việt ,vượt Trường Sơn , sông núi hiểm trở để góp phần làm nên những chiến thắng cho một ngày thống nhất giang sơn .
Lớp B5 __ Ô-tô__ Tăng xích và Trạm nguồn của chúng tôi một số do có điều kiện sau khi ra trường như chủ trương của nhà trường , cả Lớp B5 và B6 __ Ngành Nguồn điện sẽ được đưa đi học lái Ô-tô __ Một chủ trương đào tạo toàn diện để khi vào chiến trường , trong trường hợp cần thiết có thể điều khiển xe máy để hành quân di chuyển phương tiện và nguồn năng lượng tự hành trên các trận địa Cao xạ và Tên lửa ngoài phía Bắc cũng như trong chiến trường Nam bộ hay dọc đường mòn Hồ Chí Minh . Hưng và một số đồng chí nữa được gửi đi học lái xe ở Trường 255 , Hưng và Hồ Tiến cùng đi học lái xe một lần .
Bổ túc và lấy bằng lái xong hai người được tạm điều động về Cục quản lý xe __ tổng cục kỹ thuật để chờ phân công công tác . Mãi đến sau tết năm 1971-72 mới được điều động về Bộ Tư lệnh Tăng- Thiết giáp , và cũng không ngờ tớí , Hưng và và Hồ Tiến lại được về cùng một Đại đội Sửa chữa Tăng _ C11 Thuộc Trung đoàn 201 – Xuân Mai , và bây giờ Hưng là trợ lý kỹ thuật cho Đại đội phó Hồ Tiến .
Nhận nhiệm vụ xong , tâm trạng Hưng rối bời : mình gắn bó với Anh Hồ Tiến như một cái duyên nợ bởi sự học tập và phấn đấu vào Đảng , bây giờ thì chắc vẫn là thế , nhưng trong công tác cả 2 đều chưa có thực tế kỹ thuật trong nghề sử chữa , thật là một cú sốc chứ chẳng thể nào khác với mình .
Luồng suy nghĩ trăn trở và rồi Hưng ngầm nghĩ và quyết định vậy : Cần thể hiện bản lĩnh cùa mình trong thực tiễn khoa học kỹ thuật mà cụ thể là vai trò kỹ thuật của một kỹ sư quân sự được đào tạo bài bản .
Nỗi lòng trăn trở và buồn vì một lẽ đến giờ : vai trò của một sỹ quan như mình lại là kỹ sư mà về chính trị không hơn mấy anh lính mới ít hơn mình 5-6 tuổi chỉ là đoàn viên Thanh niên lao động V.N mặc dù khi ra trường anh Ngữ cùng lớp là Bí Thư chi bộ B5 – đã trao tay cho một giấy xác nhận đối tượng và cảm tình Kết nạp vào Đảng .
Nhưng rồi công việc cuốn hút và nhiệm vụ mới trong kỹ thuật cuốn hút và Hưng đã chủ động đề xuất việc bảo dưỡng những chiếc xe Zil 157 đã bỏ lâu không người chăm sóc bảo dưỡng, như một dấu ấn đầu tiên trong đơn vị mới của một quá trình phấn đấu vươn lên sau những tháng năm ngây thơ dưới ghế trường Đại học .
Thực tế bấy giờ đồng đội lính xe tăng của cũng như đội ngũ thợ còn kém về máy Xe tăng , xe kéo pháo hạng nặng ATC -59 cũng như hạng nhẹ ; được học trong trường chỉ quanh máy và kết cấu Ô-Tô , do đó Hưng tự đặt cho mình một chương trình tự học và tìm hiểu về máy Nổ xe tăng , thiết giáp cùng với cơ cấu quay , lượn vòng của chúng có tính đặc biệt không như trên các loại Ô- Tô quân sự thông thường , điều này cũng nằm trong trách nhiệm của Hưng và Hồ Tiến trong kế hoạch Huấn luyện bộ đội Tăng -Thiết giáp của Đại đội .Hưng phải tìm sách , tài liệu và miệt mài nghiên cứu học tập cũng như động não suy nghĩ.
Quả thật , đáp lại cố gắng của sự cố gắng miệt mài ấy cưa Hưng là lòng yêu mến và tín nhiệm của anh em đồng đội kể cả các cán bộ trung đội có kinh nghiệm , cũng là dâu ấn đầu tiên trong quá trình phấn đấu vào đảng sau khi ra trường của Hưng .
Trong những năm Bọn Mỹ đánh phá ác liệt Miền Bắc nhằm giành thế thắng trên bàn Hội Nghị đang họp ở Paris tôi vẫn ở trung đoàn thiết giáp 201 cùng đại đội với đại đội phó Hồ Tiến và lần hành quân đi sửa chữa đến với Hưng khi các đoàn xe tăng hành quân vào Nam gặp sự cố trên đường lại cũng là một thử thách nữa .
Vào Tháng 8 -1972 , một mùa thu dưới trời bom đạn của Máy bay cường kích đánh phá dữ dội miền Bắc nước ta , một hôm liên lạc Trung đoàn mời Hưng lên ban chỉ huy , , tới nơi đã thấy Đại đội trưởng Thực và Đại đội phó Hồ Tiến đã ngôi cùng hai Trung úy phó chủ nhiệm Kỹ thuật Trung đoàn __ Anh Phụ ; Anh Phụ nói với mọi người sau vài câu chào hỏi và lễ nghi :
-Xin nói sơ qua với các anh , , Tình hình hành quân của Tiểu đoàn 1 Xe tăng hiện đã tập kết ở nông trường Đông Hiếu -Nghệ An ; trên đường đi còn 3 xe T-54 bị hỏng , đang nằm trên đường hành quân , một xe ở Cẩm Thủy , 2 xe ở Ngọc Lạc , -Thanh Hóa . Để tập kết đầy đủ đoàn
Tank
vào Chiến trường , ban chỉ huy trung đoàn giao nhiệm vụ cho đại đội 11 mà trực tiếp là đồng chí Hưng có nhiệm vụ khắc phục hư hỏng , sự cố để 3 xe có thể cùng vào chiến trường Nam bộ tác chiến . Đồng chí mang theo một Xe Công trình Sa cùng phụ tùng , dụng cụ sửa chữa , sau tiếp cận gửi báo cáo về ban chủ nhiệm lỹ thuật trung đoàn , đội sửa chữa có nhiệm vụ sửa chữa và hộ tống kỹ thuật , bảo đảm tác chiến khi 3 xe sửa chữa đến điểm tập kết là Nông Trường Đông Hiếu Nghệ An .
Giao nhiệm vụ xong anh Phụ chủ nhiệm nhắc một thôi một hồi về đủ thứ nhất là trên dọc đường dưới trời Nghệ An bão lửa ; chẳng hiểu sự dày dạn của Phó chủ nhiệm kỹ thuật trung đoàn đến đâu mà chỉ mhớ anh nói :
- Đây là chuyến đi khó khăn dưới trời bom đạn giặc Mỹ , không được để mất xe , công trình sa , cả trung đoàn chỉ có 4 chiếc ở Đại đội 11 này thôi . Đang cố gắng phấn đấu vào đảng nên Anh Thực C trưởng nói nhỏ vào tai Hưng :
- - Ông cố gắng nhé , đây là thử thách đấy ! .
- - Vâng ! .
- Nhanh chóng bắt tay vào công việc chuẩn bị hành quân và sửa chữa , sau một ngày chuẩn bị đầy đủ kỹ thuật , hậu cần , trung đoàn đưa xuống cho một lái xe _- cậu lính trẻ biệt hiệu “Minh Xoắn “ mới 18- 19 tuổi vừa ở trường lái xe ra cầm vô lăng công trình sa .
- Chiều thu dần buông và đang ngả về hoàng hôn nơi núi đồi ; xe rời đại đội , xuất phát đi theo đường qua Đèo , Dốc Cun trên đất Hòa Bình , nhằm hướng Thanh Hóa mà đi .
- Trên đường hành quân lời dặn “ không được để mất xe “ cứ luôn nhắc tôi thành thử dẫu xe đã đi đèn gầm mà vẫn thấy sáng quá , mục tiêu đánh phá có thể quá lộ ,bấy giờ Hưng bèn bảo “minh xoắn “
- - Dừng xe lại em , che bớt đèn gầm đi , sáng quá .
- Tuy đã che bớt ánh đèn gầm , vẫn thấy đèn còn sáng , nguy hiẻm , nên ra lệnh |
- - Tắt đèn gầm đi , dương hết kính lên nhìn đường !
- Hưng ngồi trên tai xe cầm áo may ô trắng phất dẫn đường .
- Con đường rừng tối đen , không một bóng xe qua lại , màn đêm buông dày đặc nhưng pháo sáng của địch chập chờn thỉnh thoảng lóe sáng rực một khoảng trời nên tôi nhìn đường cũng khá rõ và si-nhan cho lái xe chầm chậm lăn bánh an toàn .
- Đi đêm dưới ánh pháo sáng , chẳng biết xe mình qua những địa danh nào của hai miền đất .
- Phất áo trắng làm si-nhan cho xe đi mãi, đến mỏi tay , hết chịu nổi , bèn bảo lái xe dừng lại nghỉ . Rồi bỗng phía ngược chiều sáng dần một đốm sáng , càng ngày càng đến gần ; khi gần giáp nhau , té ra là một chiếc xe đạp đi đèn pha , Hưng hỏi to :
- -- Sao đi đèn sáng thế , không sợ máy bay hay sao !?
- Không ! ở đây đi đèn thế này là thường có gì đâu mà sợ ! Các chú mới đi lần đầu qua đây phải không !?
- Một giọng nói xứ Thanh đáp lại làm mọi người yên lòng cho xe đi đèn gầm .
- Hành quân đến qua 10 giờ đêm hôm đó xe nghỉ qua đêm trên sân trường học của Xã Cẩm Thủy,vì dịp này các em đang nghỉ hè, trời sáng ra , ban ngày đi hỏi dò về chiếcTank nằm lại trên đường .
Trưa miền trung , mùa thu nên cái nóng có phần không đáng kể . HƯng kể tiếp :
Đang nằm trên võng đu đưa nghĩ miên man về mọi thứ , đang trong trạng thái bâng khuâng nghĩ ngợi suy tư thì một anh bộ đội đầu mũ không sao , cổ không đeo quân hàm cấp hiệu hớt hải chạy đến bên võng và gọi tôi như thể đã quen từ lâu :
-Anh Hưng , anh Hưng !
Chồm dậy ngồi trơ trên võng trước một khuôn mặt ngăm đen với chiếc răng vàng , dáng người rắn giỏi ,Hưng mường tượng ra một người nhập ngũ từ đồng quê nắng gió ., vào chiến trường chẳng cần sao mũ quân hàm mặc dù là một người lính chiến thực sự ra đi vì quê hương chẳng so đo tính toán cấp bậc quân hàm .
Giây lát anh bộ đội kia bình tĩnh lại nói :
-Tôi là Trung , Nguyễn Như Trung ; anh không biết tôi nhưng tôi biết anh .
- Anh biết tôi trong trường hợp nào mà tôi không nhớ !?
Trung luyến thoắng như thân thiết từ lâu ;
Trung ở C - 224 ! Biết Hưng từ khi anh bảo vệ luận án mở màn cho ngày đầu tiên bảo vệ Tốt nghiệp của Ngành Ô-tô –Tăng Xích 213 , còn nhớ Hưng vào loại đẹp trai , Trung cũng ngành tăng xích nên vào nghe bảo vệ để rút kinh nghiệm năm sau đến lần mình bảo vệ luận án trước Hội đông Quốc gia , trong năm học ; Trung vẫn nhớ Hưng thường hay sang chơi với Tranh __bạn cùng lớp nên nhớ cả họ lẫn tên anh Hưng , lần nào chẳng mang theo chiếc đài bán dẫn Sonny . !
Bỗng vỡ nhẽ "à " lên một tiếng và chuyển cách xưng hô than thuộc với nhau :
-- Sao Trung biết tôi ở đây !? ông làm gì ở đây ?
Trung nói gặp mấy tay thợ đi tìm xe tăng của tôi , hỏi họ tôi biết Anh đang ở đây nên vội vàng tìm anh .
Trời dần về trưa , cũng là lúc chuyện trò sơ qua về một thời học sinh cùng với Tranh bạn học rồi chia tay , Tranh đi lính và rồi cũng về 224 sau 1 khoa .
Thế là tôi đã biết chiếc Xe tôi cần tìm để hộ tống về nơi tập kết .
Chiếc Tank theo mệnh lệnh nhận từ hậu phương chính là xe do Trung chỉ huy và đã tự sửa chữa được để tiếp tục hành quân bám đội hình về nơi tập kết .
Chúng tôi cũng được biết Trung cùng cả ngành Tăng xích C-224 chưa bảo về Luận án tốt nghiệp đã nhận lệnh lên đường đi B với quân hàm đồng loại ___ Thượng sỹ .
Xe của Trung khi qua một con phà nhỏ ngang sông chẳng may bị rớt xuống sông và được 2 chiếc Tank khác kéo lên ; Xe bị vào nước nhưng Trung cùng anh em kíp xe tự sửa chữa và tiếp tục hành quân , nhưng chưa qua được phà này .
Hai chiếc Xe kéo tôi lên đã qua phà đi tiếp rồi còn tôi nằm lại; vì vặc nhau với tay trung úy phụ trách ở đây nên hắn chơi khăm mình , bị khê lại .
Hưng chậm rãi kể lại cho tôi nghe một vở kchj bất đắc dĩ :
Chợt Trung nhìn từ đầu tới chân thấy Hưng có đi giày đen sỹ quan , Trung hỏi :
Amh có Xà-cột , súng ngắn không ?
- ---Có . .
- -- Thế thì tốt rồi ! chúng ta đến dọa bọn nó , thật khéo , chắc chúng phải cho xe qua . !!!
- Tôi đoán ngay ra cái mẹo đóng kịch mà có năm trong trường khi đi dã ngoại , xe ô –tô chở chúng tôi qua phà nào đó , vì quá đông nên một anh trung đội phó nhanh trí lấy băng trực ban đỏ tiến lên trước đám đông , nhân lúc các xe xếp hàng xuống còn đang lộn xộn , đã vội đóng kịch :
- Vừa đứng trước bến vừa vẫy tay vừa hô to cho chiếc xe của chúng tôi lách lên :
- - Lên ! lên ..! lên ! Lên !lên !!!
- Không kịp phản ứng của điều xe của bến thì theo tay vẫy và tiếng hô . chiếc xe chúng tôi đã rú ga lách lên , xuống phà .
- Bây giờ chắc lại một pha sân khấu nữa đây , nhưng lần này phải cứ như thật .
- Trung nói :
- Nó Trung úy , mình phải trên cấp nó thì nó mới nể sợ .
- Thế rồi Trung nói cụ thể để tôi diễn một màn kịch trên sân khấu là ban chỉ huy bến phà của đơn vị công binh kia .
- Hưng tán thành ý đồ và kịch bản của Trung .
Mượn tạm mấy ngôi sao trên ve áo của anh em trong đội xe tôi để tôi đeo lon Thượng úy .
- Thế là 3 sao , hơn anh kia một sao , lại đủ Xà- cột , giày đen , súng K54 , quần áo chỉnh tề ; ra dáng một cấp chỉ huy có cỡ từ tham mưu cấp trên đi đốc chiến bấy giờ .
- Tôi nghĩ bụng” Tào Tháo cũng không thể ngờ “ nhưng , rồi bỗng nhớ ra không có giấy giới thiệu , nhỡ thằng cha nguyên tắc hỏi giấy tờ thì sao !!!???
- Trung cũng ngớ ra rồi rất tự tin quyết đoán :
- - Đây Giấy giới thiệu đây ! Trung chỉ vào ngực mình và nói .
, Trung tiếp :
- -- Nghe nói là cán bộ cấp Lữ đoàn Tăng đi đốc chiến , kiểm tra tốc độ hành quân vào chiến dịch Nam Trung bộ thì chắc hắn không dám hỏi giấy tờ và không nghe theo sao !???
- _ Dám hỏi giấy tờ cấp trên sao !?
- Thế là cùng thững đến ban chỉ huy bến phà . .
- Trung dặn trước khi xuất phát đến gặp Trung úy :
- - Ông cứ thế nhé rồi có sao tùy cơ ứng biến ; - Tôi đã nói cho hắn biết ông là Thượng úy Cán bộ tham mưu lữ đoàn tăng trực thuộc BỘ Tổng đi đốc chiến và kiểm tra hành quân .
- Anh ta là Trung úy Tiểu đoàn phó Công Binh phụ trách bến phà và khu vực này đấy . !
- Chớ hớ hênh là nguy to đấy ông ạ !
- Bước vào trong nhà tay Đại đội trưởng bến phà , Trung tỏ ra hơi khúm núm vẻ sợ cấp trên .
- Anh Trung úy kia cũng chạc tuổi Trung và cũng với dáng vẻ dạn dày của dân đồng quê chất phác .
- Sau chào nhau kiểu nhà binh , Trung giới thiệu anh Trung úy với Thượng úy và Thườgj úy với anh Trung úy ; Hai người bắt chặt tay thân thiết .
- Hưng cảm ơn và chưa uống hết chén nước nói :
- --- Đồng chí Tiểu đoàn Phó cho tôi kiểm tra xe của lữ đoàn và thăm anh em , nhân thể thăm Bến phà của Anh một thể nhé !
- Trung hơi cúi mặt
- - Vâng ạ !
- Đồng chí Trung úy tiễn qua cửa .
- Vừa qua cửa vài bước , Trung tung ra một tràng Tiếng Nga , Chẳng biết Trung nói cái gì đúng hay sai , nó cũng chẳng có trong kịch bản , chắc chỉ ngẫu hứng thôi .
- Có thể Trung nói bằng tiếng Nga để dọa bọn bến phà rằng :
-
- - Chớ đùa ,bọn tớ là loạt Sỹ quan có bằng và đẳng cấp đó nghe .
- Tôi khẽ gật đầu ra vẻ cấp trên .
-
-
- Về đến đoàn xe , ôm nhau mà cười .
Hưng bấy giờ có hỏi Trung : :
- -- Ban nãy ông nói gì với họ vậy , tôi không hiểu !?
- ___Tôi nhớ được mấy từ Pít – tông ,Thanh truyền-Trục khuỷu sản xuất tại Liên xô rồi nói ghép phứa đi ấy mà , anh ta có mà hiểu ! Đòn gió mà anh !!?? Tôi cũng mù tiếng Nga luôn .
- Nói rồi Trung cười tít , .
- Thế là chắc chắn Xe Trung Qua phà ngay ; theo nhiệm vụ được giao của mình Hưng cho kiểm tra cẩn thận lại xe của Trung để kíp xe qua phà hành quân đuổi bám đội hình.
- Trời xâm xẩm tối , mùa Thu dòng Sông MÃ như hiền hòa hơn , Chúng tôi cùng Trung úy Trạm trưởng tiễn chiếc xe tăng và kíp xe của Trung vượt sông hành quân đến nơi tập kết ,. Chiếc Công trình Sa và anh em chúng tôi cũng lên phà vượt sông lên đường làm nhiệm vụ hộ tống kỹ thuật xho những chiếc Tăng T-54 vào chiến trường .
- Nhưng chẳng may , chiếc Công Trình Sa đang bắt đầu vào dốc phà thì bỗng nhiên Minh Xoắn
- Nghe tiếng gọi “ Minh “ , Minh “
- Minh nhận ra người quen thân trên đường hành quân , mừng rỡ qúa ,mở KA-bin xuông, xe dần trôi dốc với tốc độ nhanh dần đều . Sợ hãi , Minh đứng chặn đầu ngăn trôi , thấy tốc độ nhanh dần đều Hưng vội kéo minh dạt sang phía bên và xe lăn theo xuống đốc , may mà đến Phà thì nó xô chiếc phà đã neo chặt mà dừng lại . Thật là một ca hú hồn .
- Thế là đành cho xe quay lại trú quân nhờ sân trường thêm thời gian để kiểm tra an toàn và chấn chỉnh đội hình tư tưởng cho chặng đường hành quân tiếp theo khi vượt qua Sông Mã .
- Vượt sông Mã , đội sửa chữa tiếp tục hành quân hướng tới Ngọc lạc và ở đây Hưng cúng anh em đã sửa chữa và bảo đảm cho 2 xe còn lại tiếp tục hành quân về tập kết ở nông trường Đông Hiếu giao cho Tiểu đoàn Tăng - Thiết giáp 201 rồi quay về Trung đoàn .
- Trên đường về công trình sa lại tạm nghỉ ớ Sân trường Tiểu học hôm xưa và chúng tôi những chiến sỹ trẻ cùng các cô giáo Tiểu học trẻ cùng nhau chung một bữa cơm bịn rịn chia tay không biết đến bao giờ gặp lại , chỉ còn lại trong tôi lòng mến thương những người con gái trẻ chăm sóc đàn em thơ trong một tình quân dân cá - nước mà thôi .
- Những tháng ngày đầu ra trường Hưng đã cảm thấy mình vững vàng hơn qua lần hoàn thành nhiệm vụ sửa chữa xe Tăng và hộ tống đoàn xe hành quân vào chiến trường , nhưng không khỏi khát khao về nhà gặp mẹ và những người thân , cũng như các đồng đội trẻ xa nhà lâu ngày muốn về thăm mẹ , Hưng bèn cho lệnh mấy anh em cùng nhau tranh thủ thời gian ,tạt qua nhà trên đường “Mã hồi “ Tuy gọi là tạt qua nhưng cũng mất cả ngày đường , đồng hành ra Bắc cùng đoàn có Xe của Thưởng . một lái xe có học thức , yêu văn thơ nghệ thuật đang lái cho đoàn Hồng hà tiếp vận thuộc cùng Trung đoàn biết Thưởng đã giao hàng tiếp vận vào trung bộ của đường dây 559 và thân nhau cùng bảo nhau dừng xe ở Tram trung chuyển Thường Tín để về thăm nhà . quê hương , chắc Thưởng cũng có mẹ già Em nhỏ đang mong con , mong anh từng ngày trong quân ngũ mà cuộc chiến tranh với bom đạn ngợp trời biết bao giờ thanh bình để cha con từ chiến trường trở về .
- Cho anh em về nhà và bản thân cũng về ,về thăm mẹ và các em , vui thì có đấy nhưng lo ngay ngáy mọi người gặp bất trắc thì lại thành kỷ luật vi phạm Điều lệnh quân đội mà tôi đã cố giữ gìn bấy lâu nay . Về nhà gặp Mẹ rồi , an ủi mẹ được nhưng nỗi lo trách nhiệm nặng trĩu trong lòng , đâu có vui, mặc dù tin tưởng vào tính kỷ luật của các chiến sỹ trẻ hơn dăm bảy tuối , cho nên về thăm nhà mà cứ như câu thơ trong Truyện Kiều Nguyễn Du : “ Vui thì vui gượng kẻo là “
Cuộc chiến tranh giành thống nhất đất nước vẫn trong giai đoạn giằng co giữa Ta và Mỹ Ngụy , miền Nam đang mở những đợt tiến công giải phóng từng phần đất , miền Bắc gồng lên chống trọi với Chiến tranh phá hoại của MỸ mà bọn nó không ngừng dội bom tạ bom tấn xuống các thành phố , các cung đường huyết mạch tiếp vận cho tiền phương Trung và Nam bộ .
Khoảng đầu tháng 10 /1972 Trung đoàn 201 chính thức tách làm đôi , một đưa vào chiến trường Nam bộ , vì vậy ai đi ai ở lại Bắc râm ran những phán đoán cùa bao sỹ quan , chiến sỹ . Trong Hưng cũng không khỏi phán đoán rằng mình ở lại Bắc mà Đại đội Phó Hồ Tiến __ đảng viên sẽ làm đại đội trưởng dẫn binh trạm đi B , điều này chẳng dám phát ngôn hoặc lộ ra . Nhưng thực tế đã không như vậy , Rồi ban chỉ huy trong buổi lễ thành lập chính thức Đại đội 11 B của Trng đoàn 201 . Sau quyết định thành lập và giao nhiêm vụ là quyết định bổ nhiệm chỉ huy :
- Đại đội Trưởng –
- Kỹ sư Thiếu úy Đỗ Thành Hưng
- Chính trị viên Đạị đội –
- Thiếu úy Đăng Đức Sỹ .
Hưng đã được thăng Quân hàm Thiếu úy sau khi hoàn thành nhiệm vụ trong thời gian tập sự Chuẩn úy và rồi sau ngày nhận trách nhiệm Đại Đội trưởng đem Đại đội đi B , ngày15 /12 tôi được kết nạp vào Đảng Lao Động V.N , dự bị 9 tháng . .
Chỉ có trong một tháng sau khi thành lập Đại đội tôi và người giới thiệu tôi vào Đảng __- chính trị viên đại đội đi B do Hưng chỉ huy đã chuẩn bị xong đầy đủ để đến giờ “G’” Phát lệnh hành quân vào chiến trường .
Thế là từ nay bộ đôi Tôi và Hồ Tiến chia tay nhau để nhận nhiệm vụ mới trong thời gian chiến tranh ác liệt nhất . Chúng tôi sẽ chia tay nhau mà chưa biết đến bao giờ gặp lại nhau . Từ nay , trong vai trò một Kỹ sư quân sự Hưng còn mang trách nhiệm và nhiệm vụ một Người Đảng viên trong cuộc chiến đấu mà Đảng lãnh đạo . Lòng vui sướng nhưng cũng không tránh khỏi lo âu trên bước đường dấn thân vào chinh chiến mà thương vong không từ một ai ! và mong còn gặp nhau trên chiến trường Nam Việt hoặc sau ngày giải phóng Sài Gòn .
…
Nhận xong nhiệm vụ Hưng và Anh Sỹ cùng về ở chung nhau một phòng trong những ngày chuẩn bị cho đại đội hành quân nên cũng không có thời gian tìm hiểu tính cách của nhau cũng như hoàn cảnh riêng mà cũng chỉ động viên nhau qua công việc lo cho ngày xuất quân mà thôi .
Vì Anh giới thiệu , bảo đảm cho Hưng vào Đảng nên cũng biết về hoàn cảnh và gia đình , còn Hưng mới biết qua loa về Anh , quê ở Uy Nỗ - Đông Anh đã có vợ và 2 con còn nhỏ , là lính 59 , 60 gì đó thời nghĩa vụ quân sự đầu tiên trên toàn miền bắc đang trong hòa bình sau hiệp định Genève .
Chiều 15/12 tổ chức kết nạp Hưng vào đảng xong , Anh sỹ và cậu Nguyện -Liên lạc đại đội cùng mấy người lên xe trung đoàn sang Vĩnh Yên nhận 8 xe bọc thép BTR-60 bộ phận phối thuộc cho đại đội 11 B , chở quân đi B .
Đại đội 11 ở Xuân Mai nên đường lên bộ Tư lệnh cũng xa , trên Tam Đảo còn cách Vĩnh Yên cả mấy thôi đường đát đỏ trung du , nên mãi tận đêm khuya hôm sau 18/12 đoàn xe phối thuộc mới về tới Xuân Mai .
Xuân mai về đêm càng trở nên vắng lặng và tĩnh mịch một khung cảnh nửa trung du nửa đồng bằng cách xa Thủ đô Hà nội , Trời về khuya , mùa đông lạnh cái lạnh đầu mùa , tôi vẫn trong trang phục mùa đông chong đèn ngồi đợi Sỹ về nắm tình hình từ Trung đoàn .
Rồi , một bóng dáng người cao to , áo quần xốc xếch chật căng , chân đất , tay xách đôi giày đen bước vào phòng . dưới ánh đèn Hưng nhận ra Sỹ . Anh quăng đôi giày xuống đất , , nét mặt căng thẳng bực bội thái quá hằm hằm , một gương mặt lạ lùng không có trong anh khi cùng sống bên anh với những nét rắn giỏi và cương nghị .
Không nói không rằng anh ngồi xuống ghề , và theo sau là cậu Nguyện Liên lạc bước vào phòng với khuôn mặt tái mét , tím bầm một bên mắt và một bên mà sưng húp lên , cũng chân đất , quần áo xộc xệch , Hưng vội chạy lại đỡ Nguyện ngồi xuống ghế và hỏi :
- Sao thế này hả Nguyện !???
- Dạ , Em bị Chính trị Viên đạp vào mặt ạ !
Không hiểu đầu đuôi ra sao , cũng chưa ai kịp nói gì mà đầu Hưng đã giận sôi lên và vô cùng bất ngờ , hơn nữa còn thấy một điều không thể chấp nhận được của một sỹ quan chỉ huy ,nhất lại là Chính Trị viên mà trước lúc ra trận , vào nơi gian khổ , nguy hiểm lại làm chấn thương chiến sỹ dưới quyền như thế này . !!??
Sao lại đánh lính thuộc quyền mình trước ngày xuất quân ! Thật không thể được và Xử lý sao đây ! Nỗi bất bình và có phần bán tín bán nghi về tư chất của Sỹ thì anh đi đến tủ lấy lọ dầu cao mang đến tôi và Nguyện , anh bảo :
--Anh Hưng xoa nhẹ cái này cho cậu ấy giúp tôi . !
,; rồi anh gọi cậu liên lạc của Đại đội trưởng bảo lấy giùm ít nước nóng , pha thêm chút muối đẻ chườm những chỗ đau cho Nguyện Và lấy quần áo ấm thay cho Nguyện và thay cho mình . Thật , không hiểu chuyện gì đã xảy ra đến nông nỗi này !?
Pha mới một ấm trà nóng , cùng nhau uống và hỏi xem chuyện gì đã diễn ra vừa xong !???
Sự bình tĩnh của Sỹ đã trở lại , anh kể rành rọt :
đoàn xe của mình đi qua Phà Mía thì không hiểu vì sao !Xe mình ngồi ra đến giữa dòng thì cửa xe bật mở và nước tràn vào , lái và Trưởng xe nhảy ra khỏi xe , kêu cứu , Máy chết xe chìm nhanh Tôi ửa pháo thủ nhảy ra , Nguyện cũng bật cửa pháo thủ trồi ra khỏi xe .
đêm tối như bưng , sóng nước trôi mạnh , nghe kêu cứu thuyền dân hai bên ra cứu được bốn chúng tôi .
Trời rét thế này , áo bốn túi , áo len , lại đôi giày Cô-Shư-Ghin nặng chịch còn ngấm nước không sao tháo bỏ được , tôi chỉ kịp cởi phắt áo bốn túi ra để bơi vào bờ , Vừa bơi vừa kêu thuyền đến cứu , bỗng thấy nhằng nhoàng dưới chân , biết là Nguyện bị chìm đang níu chặt lấy chân mình , Tôi bèn đạp mạnh để bật người bám chặt chân mình ra và túm tóc bơi bằng một tay đến thuyền dân , cú đạp để Nguyện buông ra biết vào chỗ nào mà lần . cứ đạp mạnh để cứu đuối thôi , lên bờ cấp cứu hẵng hay !!
Nguyện cũng nó chen vào :
- Em hoảng loạn qua cũng chỉ thấy lơ mơ có ai đó túm tóc em !
- Cũng may mùa này đầu đông nước cạn chảy không xiết mà mình cũng biết bơi , biết cứu đuối khi vượt sông nên cứu được Nguyện , nếu không thì chết cả đôi rồi !!
- Anh Sỹ tiếp theo .
- Lên thuyền dân bụng Nguyện no nước phải tống hết nước ra và hà hơi cấp cứu . mặt vẫn còn tái mét kìa !
- Anh chậm rãi hối tiếc nói :
- Trong những ngày chuẩn bị trước khi đi B tôi đã xao lại hết , đủ các giấy tờ cần thiết rồi nên không lo gì , chỉ tiếc mấy tấm ảnh vợ con .. chìm cả đáy song làm sao lấy được !
- Mặt anh thừ ra buồn bã .
- Còn vài ngày nữa là đến giờ xuất quân . Lệnh trung đoàn Cấm trại và giới nghiêm để đảm bảo an toàn .
- Còn mấy chục tiếng đồng hồ nữa là đến giờ “G” - giờ xuất quân lên đương ; trưa 18 /12 Hồ Tiến tổ chức chó Đại đội 11 A chia tay C-11B lên đường ; Thời gian trôi nhanh , thật sự tôi và Hồ tiến thật sự mỗi người một phương trời chỉ còn hẹn gặp ngày chiến thắng .
Trên đất Sài gòn , bỗng như nhớ về bầu trời HÀ Nội Năm xưa . ; Hưng kể tiếp liền trong câu chuyện đang đà tiếp diễn :
- Đêm Hoàng Mai yên bình ví xa HÀ Nội , còn HÀ Nội thì mấy ngày nay . trong lúc chúng tôi chờ đợi lên đường thì Ngày cũng như đêm bầu trời HÀ nội khói bom đạn nổ ngút rmây , không gian rung chuyển bời máy bay chiến lược B52 của Mỹ bay vào ném bom theo Tọa độ và máy bay Cường kích bấ phà , ném bom lien tiếp hòng hủy diệt thủ đô , dìm /việt Nam Trong biển máu xương tàn khôcá để giành thế trên bàn Hội nghị ở Paris thương thuyết về chấm dứt chiến tranh đánh phà Miền Bắc của không quân Mỹ và không quân Sài gòn .
Hưng vẫn còn nhớ như in ngày lên đường đi B và Nói tiếp :
Ngày 19/ 12 Trung đoàn phát lệnh giờ “ G’ __ giờ xuất phát cho đại đội tôi lên đường , chúng tôi thống nhất giờ xuất phát hành quân vào giữa chiều đông __ 15 gió cùng phát lện của Trung đoàn .
Bữa cơm trưa cuối cùng trên doanh trại đất Bắc , anh Sỹ mang ra một bi đông rượu và liên lạc mang về mấy thứ nhắm ngon mắt , cùng nhau bữa cơm rượu trước khi lên đường . Anh Sỹ giọng chân tình :
- Ông Hưng à ! Chỉ huy chỉ có tôi và ông thôi , ông chỉ huy làm tốt công tác bảo đảm kỹ thuật , Trong hành quân , Tôi và Anh em vào thẳng nơi tập kết trước , sẽ chuẩn bị chu đáo chờ đón ông vào và đồng đội ! Chúc thắng lợi nào !!!
Cụng chén cạn rượu chia tay anh Sỹ đi Tiền trạm . cùng nhau xuất phát .
Chiếc Máy thu bán dẫn Ô-ri ông-tông mà đại đội vừa được phát vẫn thương mang lại tin chiến đấu và chiến thắng B 52 sau mỗi trận oanh kích của mỹ , cùng với những thiệt hại , chết choc của nhân dân thủ đô và các vùng phụ cận ; chúng tôi vừa ăn vừa nghe bản tin phát đi từ Đài Tiếng nói Việt Nam .
Hưng không uống được rượu còn SỸ thì từng chén thứ 2 rồi thứ 3 , bỗng nhiên bản tin thông báo số thống kê người chết và bị thương trong vùng phụ cận và quanh Hà nội kèm theo tên người và địa danh ; bát cơm trên tay Sỹ đột nhên rơi xuống đất và đôi cánh tay anh buông thõng .
. , anh ngồi ngây người , măt mở to như không thể nắm lại được cứ trơn trừng trước mấy bát ăn ., tay thì run run .
-- Làm sao vậy Anh Sỹ ???
Anh không nói thành lời được chỉ trỏ tay vào chiếc máy thu thanh ! Dìu anh đến giường và toàn thân anh cứ vậy đổ vật xuống như cây chuối bị chặt đổ vậy .
Anh nằm ngửa nắm chặt tay Hưng.
__ Để tôi gọi Y tá ! ? .
Anh nắm chặt tay như muốn nói : không cần .
---Hay đưa tđi trạm xá cấp cứu ?
Anh nắm chặt hơn như tỏ rõ không cần thiết gì đâu !
Hưng nói với tôi về những ý nghĩ về trước giờ đi B ngày ấy :
Tôi không hiểu chuyện gì đã xảy ra với anh khi ăn uống trước giờ chia tay đi tiền trạm với mấy anh em !!??
Tôi đâm ra nghi ngờ anh và suy nghĩ đến xu hướng quay lui của những người tước giờ xuất quân vào chiến trường mà cái chết cầm chắc trong tay . . Tôi tự hỏi : Chẳng lẽ một con người cương nghị , một đảng viên , chính trị viên nhiều năm trong quân ngũ vả trưởng thành lên từ nhiều hoàn cảnh khó khăn , nhiều cương vị , nhất lại giới thiệu tôi vào đảng mà trước giờ lên đường vào chiến trường trong những ngày ngút trời bom đạn này lại chùn bước hay sao !!
Không hiểu gì tôi bực mình nghĩ :
- thật điên rồ , bày mẹo mực B quay để lừa mình chắc !???
- Mà cũng có thể dùng rượu để trì hoãn và quay lui với lượng thuốc độc vừa phải nào đó để kéo cảc cuộc hành quân lùi bước , may mà mình không uồng nhiều như anh , chỉ lưng chén gọi là .
Anh bỗng buông tay tôi , và hai giọt nước mắt chảy dài lăn trên gò má anh .
Thong thả Hưng kể tiếp :
Thảng . Anh ngồi bật dậy , gọi Nguyện lại gần ghé tai nói câu gí đó . Nguyện đi ra và lát sau mang đến cho anh một bát gạo và chẳng hiểu tìm , xin đâu ra được nén nhang cháy dở đã tắt mang đến cho anh .
--- Anh làm gì vậy ?? Sắp đến 3 giờ chiều –giờ phát lệnh sẵn sàng hành quân rồi ! Anh khỏe lại chưa !?? Anh cười gằn ! Biết rồi .
Xong anh lau dọn sạch bàn ăn , cắm nén nhang cháy dở kiếm được đâu đây . anh thắp cháy . Dưới chấm lửa nén nhang đang cháy chừng như muốn tắt ; anh lẩm nhẩm khấn người đã khuất !
Tôi đang định hỏi thì cậu liên lạc của tôi đưa ngón tay lên miệng ra hiệu cho tôi yên lặng .
Nén nhang không cháy hết , đĩa hoa rừng chưa kịp héo chỉ còn nửa giờ nữa là phát lệnh chuẩn bị sẵn sàng Màn đêm buông cuống , lên đường .
Sỹ nói :
Ông ạ !! Tôi bị tin đột ngột qus bất ngờ nên xúc động ghê gớm , như từ hải chết đứng vậy , khi nghe Bản tin truyền đi danh sách và địa danh đúng langf tôi và lại có ông bà nhạc tôi và mấy người họ ruột thịt của tôi . May không hiểu vợ con tôi có sao không ! cô ấy sống thế nào đây !
Bỗng hiểu ra tất cả ,rồi bỗng nhiên ôm trầm lấy đôi vai nở chắc của anh và bỗng thốt lên : Anh Sỹ !
- -- HÀ Nội !!!
- ***
…Chiều Sài Gòn dần buông , chúng tôi mơ về một thời bom lửa 12 ngày đêm HÀ Nội dưới bom B52 của MỸ mà những ngày ấy Hưng chuẩn bị lên đường , còn tôi đang ở Hà Nội và mảnh bom không tìm đến tôi mà tìm đến phạt ngang đầu đồng chí tôi trú ẩn trong cùng căn hầm chữ A bên bờ HỒ TÂy . :
- Màn đêm buông xuống Hoàng Mai, phía Hà Nội những quầng tên lửa và cao pháo 100 bay đỏ rực bầu trời . Hà Nội Bầu trời bom đạn trong ý đồ hủy diệt của kẻ xâm lăng , đang gồng mình chống đỡ . :Hưng nói như trong mơ :
- 19h 30 tôi bắt tay anh Sỹ người chính trị viên của tôi lên đường đi tiền trạm , chúng tôi ôm chặt nhau ,tiễn anh lên xe vào chiến trường .
- Còn tôi quay ra hạ lệnh xuất phát sau 2 giò nữa __ đúng 21h 30 bộ phận chúng tôi đi sau lên đường .
- Đường hành quân vào chiến trường nam bộ đoàn chúng tôi đi khá an toàn trên đất việt vì bọn mỹ đang tập trung vào đánh phà Hà nội ; chỉ khi chúng tôi vòng qua đất bạn Lào mới đôi khi gặp không quân SÀi qòn tập kích .
- Đoàn bảo đảm kỹ thuật cho Tank và Thiết giáp xích chúng tôi C 11B trên tuyến lửa , đầu năm 1973 tôi nhận được tin dữ dội bộ phận C 11B của Anh Sỹ đã bị trúng bom bi và Sỹ bị thương nặng , không có tin gì về sự sống của anh bởi theo chiến dich liên tiếp của các trung đoàn Tank chúng tôi bặt tin nhau cho đến ngày 30/4/1975 và mãi sau này . “
Chiến tranh đi qua , nỗi buồn để lại trong lòng tôi .
- ……******.
Đỗ Thành Hưng kể
Đỗ Đăng Đích ghi
Nhận xét
Đăng nhận xét