HỒN BIỂN

 HỒN  BIỂN

***************** 


Hồn Biển lung lay sóng bạc đầu 

Thật tình biển cũng chẳng sâu đâu

Bởi bão giông kia trời bão tố

Mấy ánh trăng thu cũng phai mầu;


Nào ai hiểu được biển lòng đau

Rạn vỡ bờ trăng tím một mầu

Bóng ngả hoàng hôn chiều ắng lặng

Bến bờ thông réo bóng ai xưa;


Em ạ đôi ta khúc giao thừa

Thương về chốn cũ một chiều mưa

Mênh mông mắt biển hồn thu biếc

Bát ngát đâu bằng ánh mắt xưa;


Bập bềnh trong gió sương cùng nắng

Tình cũng phơi sương một bóng sầu

Con thuyền mắc cạn trơ con sóng

Ánh mắt nhung huyền đã lặn sâu./.


____October 13, 2016***

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

NĂM THÁNG KHÔNG QUÊN

LỊCH SỬ PHẢ ĐỖ ĐĂNG HÀNH THIỆN