NÓI VỀ ẢNH NGHỆ THUẬT
NÓI VỀ ẢNH NGHỆ THUẬT
________________________
Một tấm ảnh nghệ thuật cần được xuất phát trừ khi bấm máy với cảm xúc thường trực của người cầm máy rồi mới đến... góc độ của máy. Khi chụp một tấm ảnh là lúc ta ghi hình ảnh bằng đa cảm xúc thường trực . Cho nên một tấm ảnh nghệ thuật có giá trị trên phương diện cảm xúc và kỹ thuật còn kỹ xảo của phép ghép hình của PhotoShop không tạo nên giá trị nghệ thuật ,nhưng có giá trị thẩm mỹ cao, nhưng không vì giá trị thẩm mỹ được nâng lên mà xem là ảnh nghệ thuật ,bởi vì :trong Mỹ học hiện đại cũng như Cổ điển phân biệt rõ ràng khái niệm Thẩm mỹ chỉ là một phạm trù trong Mỹ học mà thôi! mà cụ thể là "Cái Đẹp" .
Những Video cũng có số phận giá trị nghệ thuật tương đồng . Những kỹ sảo vitính không làm nên nghệ thuật trong lĩnh vực môn nghệ thuật thứ 7 là quay phim và Điện ảnh . nhưng tính kỹ thuật như FlyCam có sức thu hút người xem và có giá trị tới độ VTV ( truyền hình Việt Nam) đầy đủ phương tiện hiện đại ghi hình bằng Camera vẫn phải đi ăn cắp của cá nhân rồi Youtu.be truất quyền đang tải vĩnh viễn trên kênh Internet này, lại chỉ là vấn đề kỹ thuật ,kỹ sảo mà thôi .
( ví dụ như :Khi bấm máy trước phong cảnh với Cảm xúc "Êm đềm" hoặc Cảm xúc vẻ đẹp của trời và nước---Cảm xúc về Thiên nhiên ; hoặc một bông hoa bất kỳ hoặc trong vườn hoa , lọ hoa ,trong quang gánh cô hàng hoa ,bà hàng hoa là cảm súc tươi tắn hoặc lộng lẫy của phái đẹp trong thiên nhiên gần bên cuộc sống chúng ta ; và mỗi sắc thái với mỗi góc máy khác nhau có thể miêu tả để người xem ảnh có những cảm xúc tốt nâng tâm hồn trí tuệ hay lại là phản cảm . Và vân vân ... . Nói về ảnh nghệ thuật quả là không đơn giản khi bây giờ ai cũng có thể cầm máy ảnh để chụp hình kể cả em bé 10 tuổi .
Có những tấm ảnh báo chí được ghi rất công phu vì phải gần như treo mình bên mạn xuồng để ghi một tấm hình người dân đánh bắt cá trên biển nhưng không là ảnh nghệ thuật khi giới nhiếp ảnh xem xét để đánh giá , nhưng một tấm hình có tên là "Giúp Bà xâu Kim" cũng của cùng Phóng viên Ảnh --Đỗ Dương Uyên --Hà nam ninh trong những năm cuối thế kỷ trước , thì "giúp bà xâu kim" lại được huy chương Đồng khi xem xét ảnh báo chí .
Điều naỳ cho thấy nhận định về một tấm ảnh có giá trị đạt đến nghệ thuật còn lắm điều tranh cãi . ( tôi đã có thời gian tuyển chọn Ảnh và biên soạn cho "Lịch Nông Nghiệp Hà-Nam-Ninh' và tiếp xúc cùng trò chuyện với các phóng viên ảnh của Các báo và người ghi hình với tư cách Tư liệu ngành như ngành giáo dục, Kinh tế mới , và Nông nghiệp trên địa bàn tỉnh.)
Một ví dụ khác : một người cầm máy có tiếng có tuổi ở Hà-Nam Ninh ghi hình ảnh người nữ tự vệ vùng biển hà-nam-ninh áp giải một tên lái máy bay Mỹ to cao đã ném bom oanh tạc xuống vùng Ha-Nam-Ninh và đã bị bắn rơi cùng bị bắt sống nười áp tải là cô dân quân áo nâu quần đen với khẩu súng trường 7,9 mm , vốn là sự thật có tính thời sự chiến tranh , --Đây là một tấm ảnh nổi tiếng nhưng là nổi tiềng từ trong cuộc chiến và bất kỳ ai có dịp gặp đều ghi được , dù tay máy nào thì cũng thế thôi; nhưng còn có giá trị vè kỹ thuật và kỹ sảo , nhưng không vì kỹ sảo mà tạo nên nghê. thuật hoặc vì cái nghề mà nghề chụp ảnh cũng ăn lương công chức nhà nước chứ chằng ăn lương vì những ảnh thời sự hoặc ảnh nghệ thuật nào . Điều này lại muốn nói đến trình độ và học vấn của các nhà phê bình nghệ thuật của chúng ta còn lắm vấn đề lắm kể cả trong quá khư cũng như hiện nay mà trong tương lại lại còn bi đát hơn nhiều trong bối cảnh đất nước ta hiện nay với một nền giáo dục và văn hoá chỉ nghiêng về cái phía mà không ai có lương tri chấp nhận -- sự suy thoái của nghệ thuật trên mọi lĩnh vực hoặc bị lấn át vì khoa học và kỹ thuật số ngày nay ../.
________________________
Một tấm ảnh nghệ thuật cần được xuất phát trừ khi bấm máy với cảm xúc thường trực của người cầm máy rồi mới đến... góc độ của máy. Khi chụp một tấm ảnh là lúc ta ghi hình ảnh bằng đa cảm xúc thường trực . Cho nên một tấm ảnh nghệ thuật có giá trị trên phương diện cảm xúc và kỹ thuật còn kỹ xảo của phép ghép hình của PhotoShop không tạo nên giá trị nghệ thuật ,nhưng có giá trị thẩm mỹ cao, nhưng không vì giá trị thẩm mỹ được nâng lên mà xem là ảnh nghệ thuật ,bởi vì :trong Mỹ học hiện đại cũng như Cổ điển phân biệt rõ ràng khái niệm Thẩm mỹ chỉ là một phạm trù trong Mỹ học mà thôi! mà cụ thể là "Cái Đẹp" .
Những Video cũng có số phận giá trị nghệ thuật tương đồng . Những kỹ sảo vitính không làm nên nghệ thuật trong lĩnh vực môn nghệ thuật thứ 7 là quay phim và Điện ảnh . nhưng tính kỹ thuật như FlyCam có sức thu hút người xem và có giá trị tới độ VTV ( truyền hình Việt Nam) đầy đủ phương tiện hiện đại ghi hình bằng Camera vẫn phải đi ăn cắp của cá nhân rồi Youtu.be truất quyền đang tải vĩnh viễn trên kênh Internet này, lại chỉ là vấn đề kỹ thuật ,kỹ sảo mà thôi .
( ví dụ như :Khi bấm máy trước phong cảnh với Cảm xúc "Êm đềm" hoặc Cảm xúc vẻ đẹp của trời và nước---Cảm xúc về Thiên nhiên ; hoặc một bông hoa bất kỳ hoặc trong vườn hoa , lọ hoa ,trong quang gánh cô hàng hoa ,bà hàng hoa là cảm súc tươi tắn hoặc lộng lẫy của phái đẹp trong thiên nhiên gần bên cuộc sống chúng ta ; và mỗi sắc thái với mỗi góc máy khác nhau có thể miêu tả để người xem ảnh có những cảm xúc tốt nâng tâm hồn trí tuệ hay lại là phản cảm . Và vân vân ... . Nói về ảnh nghệ thuật quả là không đơn giản khi bây giờ ai cũng có thể cầm máy ảnh để chụp hình kể cả em bé 10 tuổi .
Có những tấm ảnh báo chí được ghi rất công phu vì phải gần như treo mình bên mạn xuồng để ghi một tấm hình người dân đánh bắt cá trên biển nhưng không là ảnh nghệ thuật khi giới nhiếp ảnh xem xét để đánh giá , nhưng một tấm hình có tên là "Giúp Bà xâu Kim" cũng của cùng Phóng viên Ảnh --Đỗ Dương Uyên --Hà nam ninh trong những năm cuối thế kỷ trước , thì "giúp bà xâu kim" lại được huy chương Đồng khi xem xét ảnh báo chí .
Điều naỳ cho thấy nhận định về một tấm ảnh có giá trị đạt đến nghệ thuật còn lắm điều tranh cãi . ( tôi đã có thời gian tuyển chọn Ảnh và biên soạn cho "Lịch Nông Nghiệp Hà-Nam-Ninh' và tiếp xúc cùng trò chuyện với các phóng viên ảnh của Các báo và người ghi hình với tư cách Tư liệu ngành như ngành giáo dục, Kinh tế mới , và Nông nghiệp trên địa bàn tỉnh.)
Một ví dụ khác : một người cầm máy có tiếng có tuổi ở Hà-Nam Ninh ghi hình ảnh người nữ tự vệ vùng biển hà-nam-ninh áp giải một tên lái máy bay Mỹ to cao đã ném bom oanh tạc xuống vùng Ha-Nam-Ninh và đã bị bắn rơi cùng bị bắt sống nười áp tải là cô dân quân áo nâu quần đen với khẩu súng trường 7,9 mm , vốn là sự thật có tính thời sự chiến tranh , --Đây là một tấm ảnh nổi tiếng nhưng là nổi tiềng từ trong cuộc chiến và bất kỳ ai có dịp gặp đều ghi được , dù tay máy nào thì cũng thế thôi; nhưng còn có giá trị vè kỹ thuật và kỹ sảo , nhưng không vì kỹ sảo mà tạo nên nghê. thuật hoặc vì cái nghề mà nghề chụp ảnh cũng ăn lương công chức nhà nước chứ chằng ăn lương vì những ảnh thời sự hoặc ảnh nghệ thuật nào . Điều này lại muốn nói đến trình độ và học vấn của các nhà phê bình nghệ thuật của chúng ta còn lắm vấn đề lắm kể cả trong quá khư cũng như hiện nay mà trong tương lại lại còn bi đát hơn nhiều trong bối cảnh đất nước ta hiện nay với một nền giáo dục và văn hoá chỉ nghiêng về cái phía mà không ai có lương tri chấp nhận -- sự suy thoái của nghệ thuật trên mọi lĩnh vực hoặc bị lấn át vì khoa học và kỹ thuật số ngày nay ../.

Nhận xét
Đăng nhận xét