BÓNG TÀ DƯƠNG ( Nhiều bài)
Bóng tà dương
BÓNG TÀ DƯƠNG
************************
Nguời ơi trong bóng xế tà
Có ai mong đợi mặn mà không Em?
Dẫu trong thu thắm hoàng hôn
Lửa tìmh vẫn cháy nụ hôn có đằm
Hồng nhan.nguời ở xa xăm
Nỗi lòng đằm thắm tháng năm mong chờ../
Có ai mong đợi mặn mà không Em?
Dẫu trong thu thắm hoàng hôn
Lửa tìmh vẫn cháy nụ hôn có đằm
Hồng nhan.nguời ở xa xăm
Nỗi lòng đằm thắm tháng năm mong chờ../
. HẦU CHUYỆN GIÁO SƯ.
Đêm nay khuya khoắt xin hầu chuyện
Mấy lão vài anh trẻ với già
Giáo giở xem ra hài hước chuyện
Tôi xin hầu kể vài chuyện ra.
Chữ nghĩa dân gian chuyện gần xa
Vui vui mà nó chửi thằng cha
Nào ai ngẫm nghĩ bây giờ thấu
Mấy đứa danh hư dạ rất tà.
Chém cha mấy cậu thông manh dở
Chập choạng trong thời đất nước ta
Láo toét xâm lược bảo bóng ma
Đất nước dân chủ với cộng hòa ;
Muốn mong đào tạo người trí thức
Chẳng kể tài năng chỉ dĩ hòa
Du học chốn xa anh cả lớn
Để rồi thành lũ rặt ba hoa.
….
Tiếng Việt ngông nghênh còn chẳng thạo
Vừa qua dạy chữ để thoát mù
Thế mà mơ tưởng ta tài lắm
Ngôn ngữ ngỡ tài hóa lũ ngu.
Tiếng dân chuyện vặt nhưng ngôn ngữ
Chuyện kể đâu ngờ tiếng phát ra
Cũng thể thanh âm câu chuẩn mực
Không sao sai khác chữ dân ta;
Tre chum hé miệng ra là biết
Khạc nhổ khi mà cụ hóc xương
Hài hước bao nhiêu cười nửa miệng
Là ngôn ngữ phát tựa như gương;
Mời ngài Tiến sỹ già đầu bạc
Ngẫm nghĩ xem sao ,có hiểu không!
Nếu biết xin đừng ra lắm mẹo
Công gừng công nghệ lấy làm công./.
-----------------------------Tuesday,
September 11, 2018
Xuất xứ bài thơ ,xin đọc chuyện
kể dưới đây ; nhân vì mấy lão tiến sỹ giáo sư sinh sự cải cách tiếng việt và
làm cái trung tâm “công nghệ giáo dục” --- trò mẹo kiếm tiền tỷ trong thời quan tham đầy rẫy kiếm tiền ,ăn tiền bẩn.
Chuyện Răng Vàng
===============.
Có một anh chàng giàu có có tiền
, theo mốt một thời bèn đi bọc mấy cái
răng nanh bằng vàng ròng.
Thế rồi để khoe của , khi gặp người bạn , người bạn hỏi :
-
Ông đi đâu đấy ?
Anh ta trả lời:
-
Đi mua Tre .
Thế là miệng anh ta lóe ra cái
răng vàng và vì cố tình khoe cái răng vàng ròng ,nên anh ta nói chữ “Tre” thì kéo nhếch dài thêm cái mép
để lộ hết cái răng vàng kia .
Nhưng đến khi anh ta bị rụng mất hai răng nanh ,nên răng vàng cũng mất
và chưa kịp làm răng giả lại gặp ông bạn cũ ngang qua , Anh bạn kia lại cũng hỏi:
-Ông đi đâu vậy ?
Ông ta bèn trả lời ;
-Đi mua Chum !
Khi nói chữ “Chum” thì ông ta chụm miệng lại , thành thử không lộ ra
cái răng móm !
*****.
*
Con ôg lấy con tôi !
***************.
================
Một hôm , nhân ngày kỵ cụ tổ , hai ông thông gia ngồi ăn cỗ cùng nhau tại
từ đường nhà gái.
Ông Bố chồng mải ăn mà lại ăn thô lỗ nên mắc csí xương trong cổ họng.
Ông ta muốn khạc ngay ra khỏi miệng .
Nhưng đang ăn cỗ tại Từ đường mà khạc nhổ
thì không được phép . Bởi vậy ,ông ta bèn bảo ông bố vợ rằng ;
-Con tôi lấy con ông không lấy người “khạc” … phải chửa !
Khi nói : Không lấy người khác thì ông ta khạc luôn cái xương hóc ra ;
thế là xong .
Chuyện chỉ có vậy .
Người thời xưa truyền nhau những chuyện hài hước có ý chê bai những anh
nhà giàu sỹ diện cũng như những ông tham
ăn tục uống nhưng lắm mánh khóe để khoe của và tránh cái bẽ mặt .
. Chuyện chỉ là chuyện “buôn dưa lê ,bán dưa gang dưa chuột thôi .
Qua hai chuyện trên , liên hệ với cái gọi là cải cách tiếng Việt của
ông tiế
n sỹ Bùi Hiển rằng là : C=k=q.
Và Tr = Ch là một nghiên cứu cải cách phát âm Tiếng Việt .
Như vậy ,rõ ràng ông tiến sỹ kia ngớ ngẩn,chẳng hiểu gì về ngôn ngữ và
Tiếng Việt cả . Ông ta không hiểu rằng Các âm của các chữ cái ấy phát ra là như thế nào , bộ máy phát âm của người
có ngôn ngữ khác nhau thì bộ may phát âm sẽ phát ra các âm khác nhau như thế
nào !
Tuy nhiên cái ông Bùi Hiển học ở Nga , và dạy Tiếng Nga nhiều năm đi nữa
thì chứng tỏ ôn ấy học thiếu cơ bản và học cốt để nghe hiểu được Tiếng Nga trên
đất Dùng Tiếng Nga thôi , chứ chẳng hiểu về Ngôn ngữ .
Trong Tiếng Việt Hai Phụ âm ghép
Tr và Ch được phát âm khác nhau bởi khi âm phát ra phụ thuộc hình miệng .
Còn các âm C,K,và Q phát âm khác
nhay từ trong thanh quản qua lối thoát khác nhau để ra miệng thành âm ; Ví dụ
Âm mũi của tiếng Pháp và Tiếng Anh Đều thoát ra thành âm qua mũi , và trong Tiếng
Nga nhiềuâm ũng được phát ra ngoài như thế nào thì đều được nhiên cứu và ghi âm
đúng . Do vậy
Các âm C.K,Q lẫn lộng cphát âm như nhau là không đúng với
Người Việt Phát âm các từ vị này ;
tương tự như vậy với Các phụ âm
ghép Tr và Ch .
Tóm lại: Chúng phải được
phát âm khác nhau .
**
Trong Tiếng Việt hiện đại không thể phát âm bừa bãi và càng không thể
dùng từ một cách ngớ ngẩn không có hồn hoặc bừa bãi chung chung cho các khái niệm
và phạm trù khác nhau .
Vì vậy : Khi ông Tiến sỹ kia
dùng Từ “ Công nghệ”trong lĩnh vực giáo dục và gọi là “ Công nghệ Giáo dục “ là
không thích hợp và không thể dùng , bởi từ Công nghệ của Tiếng việt chỉ phát
sinh trong thời kỳ công nghiệp tư bản và là Tiếng Việt hiện đại mới có , trong
khi nó chỉ dùng cho các ngành Công nghiệp và Chế tạo , gia công trong Công Nghiệp
. Còn Trong Lĩnh Vực giáo dục thì Chính từ “ Giáo dục “ cũng là Tiếng Việt Hiện
đại không có sắc thái Công nghiệp bởi dạy chữ , dạy người không có công nghệ
nào cả ,do đó chính ông ta dùng từ “ Công nghệ giáo dục” đã chứng tỏ ông ấy
không hiểu về vai trò và tác dụng của một thầy giáo , giao sư , không hiểu về
nghề nghiệp làm thầy dạy chữ nghĩa cho học trò .
Một Thầy giáo ,một Giáo sư không
những dạy học sinh ,sinh viên chữ nghĩa ,tri thức khoa học và xã hội mà còn là
một tấm gương để các học sinh ,học trò cũng như sinh viên noi theo đạo đức
,phong cách cũng như tư cách của mỗi một người;đến lượt mình, mỗi một người là
mỗi tấm gương khác nhau và nhiều người nên đa dạng và phong phú , tốt có xấu có
… Nhất là với các trẻ nhỏ tiểu học thì
càng rõ nét về vai trò của cô giáo thầy giáo ..Bởi thế cho nên chẳng có một
“công nghệ giáo dục” nào sất!

*********************
(Trường ca Trung Thu 2018)
Ta gửi hồn mình vào Kim Tự Tháp
Truyện Uy-Li-Xơ đánh gã khổng lồ
“Không có ai “ chọc mù đôi mắt lé
Trời Hy Lạp bỗng quay về nơi cũ xưa
Nửa Kỷ sau cháu con còn đờ đẫn
Có mang về bài học máu xương
Rồi vội vã ra đi không thỏa trí
Vạn hồn thanh xuân không thể đón minh
vương !
Hai thằng khổng lồ nghe tiếng rõ to
Chắc rằng vô lý nhưng là sự thật
Vốn khổng lồ nhưng đần độn lại bụng to
Tranh nhau thống trị một miền thánh thiện
Bỗng chốc mắt mù chân bước so đo;
Ở giữa mùa trăng tròn vui con trẻ
Vẫn tưng bừng ,cờ rủ vẫn treo cao
Khói thuốc lào quấn quanh vầng trăng lạ
Tết trẻ con,khói và trăng lòng lão tử
cũng nao nao!
Đâu Tiến sỹ giáo sư rung chuông ốc sò
Kia Bà Trùm lớn miệng môi thương đầu lưỡi
Thượng thư ngủ khì tâm trí vẫn vô lo
Quốc kỳ bay trong gió thoảng giữa bến đò
Em ơi ! Anh về nơi chín suối
Cũng đủ rồi cao tuổi với đời ta
Còn lại Em xin Thánh Thiện rủ lòng
thương !
Dù mai mốt sắc cờ vương mùi khói
Giữa đô thành có một hồn ma
Là anh đó còn vương sắc hơi đồng
Nơi nghĩa địa cầu mong Em xuân sắc chẳng
phai nhòa ! ./.
----------------------------Sunday, September 23, 2018
SẮC ÁO MÙA THU
Em tôi mặc áo sắc mùa thu
Xanh một góc trời ánh mắt xưa
Mấy dải mây bay chiều rơi lá
Hàng hôn nghiêng ngả gió thu đưa;
Mùa xuân xanh biếc trong mưa hạ
Để lá mùa thu đượm sắc vàng
Mùa lá bay bay hay tình ấy
Lá rơi hay bởi tình em mang
Em ạ ! Thu nay óng ánh vàng
Để Hoàng hôn xuống ánh huy hoàng
Cho lòng xao xuyến với xôn sang
Có lẽ lòng buồn nhớ Hồng nhan;
Em nhé ! Lá bay tình thu ấy
Trao nhau một chút lửa tình thôi
Rồi mùa Đông đến lòng ta ấm
Lá rụng đông tàn Xuân lại tươi !.../.
________________Friday, August 31, 2018
Tiếng Vạc buồn.
Buồn
trông rớt xuống vần thơ lẻ
Bỗng
nắng bừng lên giọt lệ sầu
Đằm
thắm bao nhiêu rồi vơi cạn
Lệ
nghẹn trong mơ nấc một câu;
Bài
thơ ấy thắm tình đơn chiếc
Phất
phới cờ bay lạc gió chiều
Lạc
bóng thu tàn chim lạc chốn
Hiên
nhà lạnh lẽo cánh liêu xiêu
Có lẽ
mùa trăng bóng dáng xưa
Không
còn ánh bạc trên lỗi cũ
Tinh
nghe thấp thoáng lệ hay mưa
Để rồi
vỡ mộng giấc mơ trưa;
Hoàng
hôn mấy cánh chim lạc chốn
Mấy
cánh chim về tổ ấm êm
Em
có buồn không khi lẻ bóng
Lòng
đau giữa tiếng vạc kêu đêm;
Em
nhé !
Nhớ
mãi ngày xa tình đằm thắm
Trăng
khuya vằng vặc ánh vàng ngân
Lời
ca thắm thiết lời chân thực
Để một
mùa xuân thắm lại màu./.
-----------------------------Wednesday, September 5, 2018
------------------
Ra vườn nhặt những hoa am
rụng
Về . bỏ đầy nồi cất nước hoa
.....' ( Thơ Nguyễn Bính)
ĐI TRONG MƯA
Mây tuần lễ nau mưa nhiều lắm , nên đời thường phải đi trong mưa .
Đi trong mưa ta thấy như trời
than khóc tuôn đầy nước mắt thiên nhiên .
Ở chốn xa kia ,rừng cây tàn
lụi , những đại thụ đã biến khỏi rừng về nơi đâu đó , hóa thân thành những thứ
gì đó và nơi thủ đô , thành phố ,cây già bóng cả cũng được thay bằng những cây
bóng mát yêu ớt đâu đó trên các sân trường các em nhỏ ; và như thế tán lá xanh
thưa thớt và màu lá thu vàng cũng không còn , cây xanh không còn nhiều trên núi
rừng , đô thị để hưởng lấy cái mùa hè nhiệt đới với những ngày mưa thiên nhiên
vội vã cho cây một mùa xanh lá …
Bởi vậy những ngày mưa liên
tiép , không ngớt,mưa sáng ,mưa chiều ,mưa đêm ; ta đi trong mưa nghe trời than
khóc tuôn đầy nước mắt trong những trận mưa sũng nước mà dân vùng quê nghèo
thường hay gọi nôm la là “mưa thối đất” .s
Mưa . mưa và mưa . Nước mắt
trời cao tuôn đổ vì thương người dân đất Việt một nắng hai sương trong các công
ty của tư bản nước ngoài cũng như trên đồng áng nơi thôn dã nay chẳng còn là
bao nhiêu đáng kể . . .
Dòng mưa tuôn xối xả xuống
chiếc nón lá hay những chiếc ô mỏng manh làm ta thât thương thân phận con cò
nay đâu !!!!
*
* *
Mưa tuôn xối xă,miền kiêu
hãnh
Dầm dãi người đi gội nước thu
Mấy nẻo đô thành đâu ngọn
sóng
Quẩn quanh sóng vỗ nước ao tù
!
Người trong xóm nhỏ nhìn mưa xuống
Rừng nọ năm xưa muôn gốc trọc
Đường bên vách núi tháng
tháng tàn;
Đi trong Thu lạnh mưa dầm dãi
Nghe tháng ngày trôi đã mấy
mùa
Trời cũng thương thay người
đất Việt
Cái thời hoang dã bán và mua;
Từng trận mưa tuôn xối xả gào
Nắng lên ,mưa xuống trời than
khóc
Thương miền non nước một Vì
Sao
Nay chết ngàn năm tiếng đồng
bào .
MƯA MÙA THU
(Trường ca)
"Người ta bắt chước chị
người ta
Ra vườn nhặt những hoa am
rụng
Về . bỏ đầy nồi cất nước hoa
.....' ( Thơ Nguyễn Bính)
MƯA MÙA THU
"Người ta bắt chước chị
người ta
Ra vườn nhặt những hoa am rụng
Về
bỏ đầy nồi cất nước hoa
…”
Nước hoa ở tỉnh thơm là mấy
Hai đứa tranh nhau rắc đầy đầu
Đẫm cả má hồng
môi lại rốn;
Thật là rạng rỡ chốn vườn hoang;
***
Thật vui trò ấy lúc trẻ con
Bây giờ nghĩ lại thêm thời mới
Cái lối đường xưa cũ lại mòn
Ấy thời xa cũ thời hoang dã
Thế kỷ đi qua đã mấy thời
Nắng mưa cũng chuyện thiên thời thế
Trời tuôn đầy ắp dòng sông cạn
Lũ cuốn trôi
tàn đám đất hoang
Ngọn lúa cây
dâu theo dòng lũ
Tuôn đổ đầy sông sóng cuốn ào
Trôi ra biển
cả đầy cá chết
Chớp giật
trưa hè âm thầm gió
Hỡi trời lai
láng giọt nước tuôn.
***
Mưa tuôn xối xă,miền kiêu
hãnh
Dầm dãi người đi gội nước thu
Mấy nẻo đô thành đâu ngọn
sóng
Quẩn quanh sóng vỗ nước ao tù
!
Ngao ngán muôn lòng tiếng
thở than
Rừng nọ năm xưa muôn gốc trọc
Đường bên vách núi tháng
tháng tàn;
Đi trong Thu lạnh mưa dầm dãi
Nghe tháng ngày trôi đã mấy
mùa
Trời cũng thương thay người
đất Việt
Cái thời hoang dã bán và mua;
Từng trận mưa tuôn xối xả gào
Nắng lên ,mưa xuống trời than
khóc
Thương miền non nước một Vì
Sao
Nay chết ngàn năm tiếng đồng
bào .
-----------------------.Sunday,
September 2, 2018
Nhận xét
Đăng nhận xét