TÌNH VỜI VỢI --Tập Thơ


TÌNH VỜI VỢI
******00******.
Ơi cô bé nhỏ ở xa xôi
Đã nói cùng tôi mấy bữa rồi
Có nhớ đêm nao mùa lạnh giá
Tình nồng ấm ấy ,chút lòng tôi
Có buồn không nhỉ cô Em ơi!
Mấy lần cô nhớ đêm khuya vắng
Mượn gió sương khuya nói một lời
Có còn mơ đến nữa hay thôi;
Dẫu biết người xa từng lạc bước
Thế mà hai đứa vẫn thương nhau
Có phải hôm nao cô gợn nhớ
Quên mất tình tôi nỗi mặc sầu
Bao giờ thắm lại hồn xưa nhỉ
Để tiếng em tôi nói lại lời
Trăm năm tình vẫn không là mộng
Ngày dài chỉ có một em thôi ./.
_____________________.
Thursday, April 26, 2018
TÌNH XUÂN ĐÃ PHAI
*************************
Một chiều thoáng bên em mãi mơ huyền
Nhớ nhung nơi núi đồi sóng khơi
Từng ngày hoàng hôn thắm khi chiều buông
Cùng anh với bao nhiêu ngày cách xa.
Biết chăng Em ! Trong ngày xa cách
Ngày dẫu khói loang , đường cũng xa mây ngàn,
Ngày mong ước Em cùng sánh đôi
Trao tình qua thắm đôi môi hồng.

Tình xuân khuất xa , Em đã sang ngang rồi,
Vỡ tan hoang bao giấc mộng lứa đôi;
Đành về đường xa núi trăng trùng khơi,
Cầu Em sống trong mối tình đắm say./.
_____________________Tuesday, April 26, 2016
(Lời Thơ họa theo Bài hát The Young One __ Mùa thu lá bay)
NĂM MƯƠI NĂM HỘI TỤ
_________________
Kính tặng các Đồng đội khoá thứ nhất
Học viện K T Q S V N
******************************************************
Niềm tự hào ta lại đứng bên nhau
Người anh cả vẫn chung tình như năm ấy
Trải lòng mình về quãng vắng xa xôi
Bao năm tháng dẫu cũng đã xa rồi
Bước chân ta những núi rừng tít tắp
Một quê hương một bóng hình tổ quốc
Bầu nhiệt huyết ấm trong rừng se lạnh
Đã một thời chỉ biết tiến lên thôi;
Nắng Thu vàng Hà Nội vẫn êm trôi
Tạm quên đi nhức nhối của trái tim
Bao năm tháng dãi dề bao kiêu hãnh
Bước chân mình dìu nhau trên mặt trận
bình yên
Tiếng bom rơi đạn réo rền vang
thúc dục
Trí vẫn bền theo tri thức bậc thang
Thắm một tình đời như bao chiến sỹ
Thẳng cao đầu , cõng bạn dưới bom bay;
Một sớm Thu không về nơi chiến trận
Giữa Thủ đô ta đằm thắm ôm nhau
Một trời xuân vẫn sáng ngời khuôn mặt
Đã một thời như giữa chiến khu
Sẻ chia nhau những Vi phân
những trùm tia hội tụ
Cho ngày mai quầng tên lửa vút lên
Tiếng bom rơi , tiếng máy gầm vang nổ
Đạp đầu thù bằng tri thức --hiên ngang
Về Thủ đô ta một thời sôi nổi
Cành Hoa Sữa và màu Phượng Vỹ
Lãng quên đi sau tiếng còi tàu ly biệt
Để hôm nay hướng sắc thắm tình ca
Dẫu đã là những Mùa Xuân xa lạ
Trái tim hồng vẫn đỏ thắm giữa bao la
Tình thắm mãi đời ta --Chiến sỹ
Thương những ngày và thương quá- Việt Nam./.
____________________
Kỷ niệm 50 năm Học Viện Kỹ Thuật Quân Sự V N .
28-October -1966--2016
_________________________________
ĐẤT VÀ NGƯỜI
_______________.
Vốn xưa nay Người Dân hiền như đất
Lòng lành như củ khoai lang
Miệng cóc kêu đủ thấu đến thiên đình
Cung Hậu Nghệ bắn tỉa những mặt trời
Bao năm Đất Việt bấy nhiêu đời
Ánh mắt vương nơi đáy nước đồng
Nắng dãi nghiêng vành tát ánh trăng
Từng quen khoai sắn cùng ngô lúa
Mảnh đất cùng người trăng đầy vơi
Bao nhiêu đạn réo bom cầy xới
Mảnh đất thương người lúa mướt tươi
Việt Nam cây lúa vẫn rạng ngời
Đất là sự sống của bao người
Xâm lăng chẳng thể sa mạc hoá
Đâu dễ một bề cướp môi sinh
Không có đất đâu còn lúa nuôi quân
Há quốc phòng từ cứu nhân độ thế
Nhờ ngoại bang cho nguồn cung giữ đất
Mặt trời cao với nắng dãi mưa tuôn
Bởi như thế đất sui người vùng dậy
Giữ tình cây với đất muôn năm;
ĐẤT VÀ NGƯỜI
Khi chẳng biết cái luật đã ngàn năm
Đất và dân là sự sống thiên thu
Dầu oai phong vì bạc thước được tôn sùng
Cũng bị vùi sâu khi đất lở từng vùng
Từng mảnh đất đã dầm sương, đẫm máu
Hồn tử sỹ vẫn thương về quê hương cũ
Có thể nào cưỡng bức bỏ quê cha
Nhừng mảnh đất thiêng cho tiền mua rẻ mạt
Trao mảnh đất để đời làm tôi tớ
Xin việc làm đợ bữa quanh năm
Dầu một chốn cỏn con thân cành đất nước
Vẫn còn đau cả một quốc gia
Một bài ca thức giấc cả bao nhà
Gìn giữ lấy mảnh đất của ông cha ./.
_____________________________.
Ngày Quân đội Nhyân dân V.N
********************4*1962***12d2016*****************
Một ánh trăng non đã xế tà
Đâu tia nắng ấm qua từng bước
Long lanh vẫn giọt mắt tình xa
Để rồi thương nhớ cháy lòng ta ;
NGÀY VỀ
Nhớ bóng mẹ già ngóng hình con
Gác ngày xuân lại ôm cây súng
Tình tan trong nắng phơi trong gió
Mắt mẹ mong con đã mỏi mòn;
Ngày ấy Em ơi đã xa rồi
Bao mùa đông lạnh lá thu rơi
Một quãng đời trôi không thắm biếc
Nhân gian vời vợi bóng chơi vơi;
Trên vai gió giật tung con sóng
Trong lòng dáng Mẹ thiết tha mong
Một bóng vai gầy bao ước nguyện
Sóng vỗ đêm dài những ngóng trông;
Em có nghe trong ngày xanh ấy
Lá rừng xanh ngắt những bước chân
Người đi chinh chiến lòng để lại
Tiếng ru duyên dở ánh trăng ngân;
Bao nhiêu cánh Phượng với Ve hè
Cuộn biếc quanh thuyền con sóng vỗ
Dáng Mẹ tình em sóng có nghe
Máu đổ thương về một lũy tre ;
Nhớ lắm Em ơi ngày trở lại
Xuân đã phai tàn em cũng xa
Phố xưa tan tác màu bom đạn
Mẹ già mỏi mắt ngóng bước qua
Mùa mới năm nay Em có biết
Bao nhiêu tình thắm với Mẹ già
Mấy mùa binh lửa xanh biển cả
Từng ngày thương nhớ một trời xa./.
_____________*****88*****
December 22, 2016 ________.
NGÀY VỀ
Nhớ bóng mẹ già ngóng hình con
Gác ngày xuân lại ôm cây súng
Tình tan trong nắng phơi trong gió
Mắt mẹ mong con đã mỏi mòn;
Ngày ấy Em ơi đã xa rồi
Bao mùa đông lạnh lá thu rơi
Một quãng đời trôi không thắm biếc
Nhân gian vời vợi bóng chơi vơi;
Trên vai gió giật tung con sóng
Trong lòng dáng Mẹ thiết tha mong
Một bóng vai gầy bao ước nguyện
Sóng vỗ đêm dài những ngóng trông;
Em có ghe trong ngày xanh ấy
Lá rừng xanh ngắt những bước chân
Người đi chinh chiến lòng để lại
Tiếng ru duyên dở ánh trăng ngân;
Bau nhiêu cánh Phượng với Ve hè
Cuộn biếc quanh thuyền con sóng vỗ
Dáng Mẹ tình em sóng có nghe
Máu đổ thương về một lũy tre ;
Nhớ lắm Em ơi ngày trở lại
Xuân đã phai tàn em cũng xa
Phố xưa tan tác màu bom đạn
Mẹ già mỏi mắt ngóng bước qua
Mùa mới năm nay Em có biết
Bao nhiêu tình thắm với Mẹ già
Mấy mùa binh lửa xanh biển cả
Từng ngày thương nhớ một trời xa./.
_____________*****88*****
December 22, 2016 ________.
Lá Vàng Rơi
Tôi thương chiếc lá vàng rơi
Không còn xanh thắm nữa rồi lá ơi!
Lá rơi xào xạc lòng tôi
Mênh mang ngọn gió bồi hồi lá ơi!
Quẩn quanh hết đứng lại ngồi
Buồn rơi xuống đất buồn trôi ngang trời
Lâm thâm lất phất mưa rơi
Lá vàng có lạnh giữa trời mưa rơi?
Lá về một cõi xa xôi
Hồn xanh để lại thắm tươi chiều tà
Lá ơi có nhớ mùa hoa
Tiếng Ve xao xác bao la nắng hè;
Ta mong tình đất chở che
Sắc vàng vẫn biếc vẫn nghe xuân về
Bao năm mưa nắng dãi dề
Lá rơi lá rụng tái tê lòng ngời./.
_____________________Saturday, May 20, 2017

BIỂN TÌNH XA XÔI !
*******************.***
\Anh và em, con thuyền , biển cả
Đã xa rồi sao vẫn mãi sóng lòng anh
Cánh buồm trôi và chiều buông trên quân cảng
Cánh Hải âu xao xuyến mãi trời xa
Em có nghe ánh trăng nhô từ con sóng bạc
Thấp thoáng lời ca em hát giọng xa xôi
Cho lòng anh ôm vạn con sóng bồi hồi
Hỏi về đâu con sóng bạc mà tình ta lơ lửng giữa mênh mômg
Biển hỡi ! ./.
14-Jun-16___________________.
Buồn Thiên Thu
_____________
Gọn lại ba thu một nỗi buồn
Trải ra trăm nỗi vạn hồn đau
Bao nhiêu nước mắt hồn non nước
Biển núi cao nguyên biến sắc màu
Dãy dụa trao nghiêng vầng trăng khuyết
Êm đềm vẫn phẳng ánh dương lan
Dưới trời u uất màu tang tóc
Đau sót thân cành hỡi kiếp sau./.
_________________________
TRĂNG LƯỠI LIỀM
***************
Một mảnh trăng treo mảnh lưỡi liềm
Sáng mênh mông sáng, một trời êm ,
Nửa non tim khuyết buồn đơn chiếc
Một tấm lòng đầy sót chữ yêu
Trời êm ngọn gió vọng tiếng tiêu
Ảo ánh xa khơi ngọn sóng triều
Se thắt nửa trời chim bay lẻ
Bỗng nhói nơi tim một ráng chiều
Em có buồn không chiều nắng xuống
Khi hoàng hôn phủ cánh đồng xa
Cánh trắng Chim âu trên sóng bạc
Có ngỡ chia lìa lạc bóng ta
Bao giờ cho đến mùa xanh biếc
Dưới bóng trăng mờ gió thiết tha
Hai đưá mơ về chốn rất xa./.
_________________.
Thursday, June 2, 2016
______________________
MẢNH TRĂNG HẠ
*******************.________________.
Có những mùa xuân tha thiết thế
Bao ngày tha thiết mộng cùng mơ
Thương về một chốn đầy hoa lá
Hương sắc mơ màng ánh trăng tơ;
Em có mơ về Thu lá bay
Chuỗi vàng ngả bóng giữa đôi vai
Mênh mang cánh bướm bay về tổ
Mấy bóng hoàng hôn giọt mắt cay;
Tinh mơ một sớm lưỡi liềm treo
Ánh đỏ mơ màng tiếng sóng reo
Bóng dáng trăng rơi vào ảo mộng
Gập ghềnh gió biển sóng cheo leo;
Cái mảnh trăng kia sao nhạt thế
Tỏa xuống trời mơ một sắc mờ
Lửng lơ như cánh diều khan gió
Vội tan nhòa bóng khúc tình mơ;
Bao giờ Em đến cùng anh nhỉ?
Cùng mơ một chốn chẳng nên thơ
Đôi trái tim mình trong gió thổi
Ấy một tình em một áng thơ ./.
__________________
Hạ tuần 27-4/;2-6-2016
****************
NẾU !!!
*******
Nếu cũng đời ta tựa ánh trăng
Luân hồi mấy kiếp trắng trong vàng
Nửa đêm vằng vặc trong trời biếc
Úa lúc bình minh kẻ ngỡ ngàng;
Em ơi! chớ để tình lưu luyến
Như mảnh trăng treo tựa cánh diều
Đợi gió không reo đêm tàn tạ
Soi hình bóng chiếc bước liêu xiêu;
Hận tình đau xé vạn con tim
Biển sóng rừng xa mỏi cánh chim
Vạn bước đời ta chân chớ mỏi
Bụi trần phơ phất dạ còn trinh;
Quên đi một chút đời dương thế
Kiếp sống hồn bay chắp cánh mình
Biển sóng dâng đầy niềm hạnh phúc
Còn lưu hương mãi với chúng sinh ./.
___________________
Friday, June 3, 2016
**************
\

_______________
THƠ TÌNH TRÊN BIỂN.
*********************.
( Thơ tình trên biển Hà Tĩnh)
Họ viết thơ tình ném giữa sông
Lênh đênh sóng vỗ trôi ra biển
Lừng lên con sóng ,nổi bão giông
Nghiến nát bờ xanh vụn ánh trăng;
Bờ ta ngắm họ đi tắm biển
Ve vãn nhân tình mãi những câu
Biển đẹp tình yêu say đắm đắm
Mơ màng hát khúc mãi bên nhau;
Gió cuộn lên mây trăm tiếng hát
Thề chung thủy mãi vạn ngày sau
Bờ lay lắt gió cây nghiêng ngả
Liễu rủ tơ vương gục cúi đầu;
Ai ngâm một khúc tình thơ ấy
Có tiếng ngân nào gió cũng rên!
Bao nhiêu máu nghẹn vành tim nấc
Sóng vẫn xôn xao , biển vẫn yên./.
*****************.
Friday, June 3, 2016_______.
ĐÊM DÀI
***************.
Lưng lửng trời cao nhớ bóng ai
Hoàng hôn bóng đổ xuống cành mai
Bừng lên sắc thắm màu thu biếc
Có lẽ đêm nay sẽ lại dài;
Gom lại tình Em ngày tháng ấy
Hàng mi môi thắm thiết tha lòng
Nhớ đầy mong lắm nên trăng khuyết
Trăng cũng mơ màng ánh sáng suông
Em dừng như thể biển mênh mông
Sóng cả quanh năm với gió giông
Chết cả lòng anh tình thắm thiết
Trao vào gió lộng cuối triền sông;
Chiều buông Em chớ lệ tràn mi
Má hồng thêm thắm hoa cành biếc
Nhung nhớ chung tình chẳng biệt ly ! ./.
______________________
Friday, April 8, 2016
__________________________ __
NHỚ BIỂN
**********************
Trời sao trộn nắng với mưa rơi
Loãng hết màu xanh đất của trời
Lạnh rét tim tôi chiều ngả bóng
Hoàng hôn cũng đỏ ánh chơi vơi
Có lẽ tình Em trong nắng ấy
Reo cùng ngọn sóng ở xa khơi
Bờ ai phẳng lặng ngồi vun cát
Đắp một tương tư để nhớ người
Tình say thấp thoáng hàng thông réo
Tiếng gió ru vào ánh mắt tôi
Rằng nhớ bóng người yêu đắm đuối
Ánh thu vương nắng chốn xa xôi
Có lẽ mong tình chẳng lẻ loi
Đừng trong một cõi sống đơn côi
Đông vui ngõ cũ đừng quên lãng
Tiếng sóng tình yêu vẫn mỉm cười./.
___________________March 26, 2016

TÌNH XUÂN ĐÃ PHAI
Một chiều thoáng bên em mãi mơ huyền
Nhớ nhung nơi núi đồi sóng khơi
Từng ngày hoàng hôn thắm khi chiều buông
Cùng anh với bao nhiêu ngày cách xa.
Biết chăng Em ! Trong ngày xa cách
Ngày dẫu khói loang , đường cũng xa mây ngàn,
Ngày mong ước Em cùng sánh đôi
Trao tình qua thắm đôi môi hồng.
Tình xuân khuất xa , Em đã sang ngang rồi,
Vỡ tan hoang bao giấc mộng lứa đôi;
Đành về đường xa núi trăng trùng khơi,
Cầu Em sống trong mối tình đắm say./.
_____________________Tuesday, April 26, 2016
(Lời Thơ họa theo Bài thơ The Young One __ Mùa Thu lá Bay )
TÌNH EM __CHIỀU HẢI CẢNG
************************************
Tình Em
Tỉnh Em như thể câu thơ vậy
Đậm ngát trời xanh hương gió bay
Lửa khói ôm tình chiều thiếu nữ
Thu sang lỡ vội cạn xuân say
Chắc cũng tro ngàn gió tung bay
Đâu ngày nắng hạ em không hay
Mênh mang phố nhỏ cành hoa Phượng
Cứ thắm lưng trời gió cứ bay
Cái ngày hôm ấy thương và mộng
Trôi nhanh khoảnh khắc gió triều dâng
Dải mũ vương tình bên bím tóc
Mỗi bước đàn chim theo mỗi chân
Năm nay lại đến mùa hoa Phượng
Nháo nhác Vành Khuyên đến phố phường
Những cánh hoa xưa thay sắc mới
Một màu hoa lạ sắc tha hương
Một trời xao xuyến nghe thông réo
Một thoáng hương xưa thiếu bóng người
Lệ muốn tan cùng triều lộng gió
Ai ru triều lộng sóng à ơi ! ./.
**************************.
Dowloading from FacebookTuesday, April 26, 2016
Chiều Thương nhớ
Ngày Xuân đang thắm một màu tươi
Bỗng nhớ lưng còng máu đỏ rơi
Đạn súng lưng đồi theo tiếng suối
Em cười ngan ngát cả lòng tôi
Ngày xanh có đượm màu chinh chiến
Áo vá vai sờn súng vác vai
Gập ghềnh phố núi hoa rừng biếc
Con đường vệ quốc ai cùng ai
Thu nay trời biếc vườn hoa nở
Đã chết trong Em những nụ cười
Bởi tình treo ở rừng hoang ấy
Đã ngát cho ngàn tiếng sóng khơi
Chiều xuống buồn dâng nhớ bóng ai
Hành quân phố vắng người xa xắng
Em đã quên đi bước sánh vai
Để rồi buồn rớt cánh sao mai
Có ai tê tái con tim nhỏ
Hồn dâng tới đỉnh của ngàn xanh
Rớt một thân tàn trong suối vắng
Biển biếc xa vời những mỏng manh.
____________March 26, 2016
NỘI DUNG
1) BIỂN TÌNH XA XÔI !
2) Buồn Thiên Thu
3) TRĂNG LƯỠI LIỀM
4) MẢNH TRĂNG HẠ
5) NẾU !!!
6) THƠ TÌNH TRÊN BIỂN.
7) ĐÊM DÀI
8) NHỚ BIỂN
TÌNH XUÂN ĐÃ PHAI
9) TÌNH EM __CHIỀU HẢI CẢNG
10) Chiều Thương nhớ
THÁNG BA THƯƠNG VỚI NÀNG BÂN
*********IIiOOOO****************
Tháng ba thương với Nàng Bân
Đất trời bỗng lạnh mối tình bỗng nghiêng
Bao năm mưa xuống nắng lên
Việt Nam vẫn vững vẫn bền núi non
Mối tình nhị độ Hoa Mai
Bướm bay hồn phách bao ngày trao nghiêng
Sử sanh bển cả đất liền
Non xanh nước biếc một nền máu xương
Xua tan lũ giặc Bắc phương
Nghìn năm văn hiến dặm trường vinh quang
Thực dân đế quốc nối hàng
Chua cay ngậm đắng mơ màng ngục trung;
Sử sanh non nước bao thời
Bao nhiêu quật khởi đất trời Vạn Xuân
Hàng Tre , Thốt Nốt Tương Bần
Thăng Long rực rỡ trong ngần bao gương

Nghiêng mình kính cẩn tổ tiên
Sao không rớt lệ đêm đen tối ngày
Hoàng hôn đợi ánh sao mai
Bóng đen ma quái giữa ngày nắng tươi
Nào Bà, này Tướng ,này Ông
Ngậm tiền ấp úng chạy rông xứ Người
Lưng trời lại thấy máu rơi
Hồn người trong sang lẫn trời xương tan
Lạ trời mây mấy niềm đau
Rừng xanh ,biển rộng biến màu nước non
Trùng dương xẻ dọc đường mòn
Thay màu một lũ cháu con ngậm tiền;
Thuở trời đất vẫn kim tiền
Tìm đâu điểm tựa đẩy miền đất lên
Nhìn quanh đay đó ưu phiền
Tình sâu nghĩa nặng thuốc men lộn phèo;
Quái thai xã hội eo xèo
Văn chương chữ nghĩa bọt bèo xâu xia
Phất cờ như thể chuyện xưa
Tham ăn dây giật gắp bừa hết mâm!
Rằng hay thác lũ sóng gầm
Can qua chưa nổi mưa dầm thấm lâu
Bao nhiêu uất bao nhiêu sầu
Bão dân sóng biển dìm tầu sân bay;
Dầu cho tay trắng bàn tay
Non xanh soi bóng vẫn ngày Vạn Xuân
Bao nhiêu nước mắt trong ngần
Khổ đau cũng chỉ một vần thơ đong
Không sao cạn hết suối trong
Còn thăm thẳm máu con rồng cháu tiên
Ngày gươm bãi Sậy mọi miền
Biển Đông sóng bạc dựng nền Việt Nam./.
----------------------------------------Saturday, March 17, 2018
DẠ KHÚC
Buồn vương, đáng chát đong từng bát
Tủi dãi ,chua lòng đọ với mây
Người hỡi xin cùng nâng một chén
Để cùng ta cạn để cùng say;
Thi sỹ ngày xưa họ bảo khờ
Tình ta vơ vẩn lẫn vào thơ
Để quanh năm khóc và nhung nhớ
Thương một bóng thu với nắng mờ;
Có lẽ Em tôi trong mùa mới
Lửa tình thiếu nữ tưa trùng khơi
Sóng tan màu biéc hoàng hôn thắm
Rào rạt xô bờ cát nắng phơi;
Nếu biết rằng Em chẳng dại khờ
Thì đâu sóng bạc có xô bờ
Hàng Thông vẫn bóng chiều ngang xế
Dạ khúc đêm nay lặng tiếng thơ./.
---------------------Saturday, March 17, 2018
ĐỐI THƠ
ÐI THO
Bài thơ tự vịnh
Bà tho t vnh
Non nước bao đời dã sử thi
Cố hương mấy thuở còn lưu luyến
Tài cao phận bạc vô duyên thắm
Trí dũng cương thường đặm nghĩa tươi
Mấy thời gian khó vẹn lòng son
Niên giám nhọc nhằn tròn dạ sắt
Danh vị lỡ chừng khôn đài các
Thế nhân ngang sánh đặng phúc gia./.
___________________________--Saturday, March 17, 2018
TÌNH XUÂN
********************
Sắp hết Xuân rồi cô bé ơi!
Cô còn thắm thiết nữa hay thôi
Sao không chẳng hẹn tình nhung nhớ
Cho ngày nắng đẹp trong lòng tôi,
Dẫu hết xuân rồi tàn nắng hạ
Mùa hoa vẫn biếc lá thu rơi
Hình như cô vẫn mơ màng lắm
Để chút lòng tôi giữa sóng khơi;
Tôi chờ cô bé tình nhân ấy
Một chút lòng say dẫu dại khờ
Chớ đừng phai loãng tình tha thiết
Uổng cả ngày mơ phút đợi chờ,
Ai nói tình tôi đã cạn rồi
Tình đâu thấp thoáng bóng xa xôi
Nào hay vẫn đọng hồn xanh thắm
Ấp ủ tình cô dẫu chút thôi;
Mai rồi tha thiết má môi hồng
Một lúc xa rồi vẫn mãi trông
Cũng đủ tình xuân thăm thắm biếc
Mộng chẳng hồn quanh ấy nhớ mong./
________________________________
TRÔNG TRANH LẠI NHỚ NGƯỜI .
**********************************.
Bóng dáng xa khơi Hang Đầu Gỗ
Tha thiết mỏm trời những cánh dơi
Trập trùng mỏm núi ven bờ Vịnh
Thanh xuân thuở ấy thuở trùng khơi;
Nhớ ngày xưa ấy ai nhòa lệ
Còn đâu cái dáng Núi Bài Thơ
Rào rạt phà sang chiều thẫm đỏ
Cháy bỏng tim mình giữa giấc mơ;
Lối ấy đường xưa chiều hải cảng
Em đến cùng anh thấp thoáng chiều
Lá bay vương nhẹ đôi màu mắt
Nao lòng thắm thiết một tình yêu;
Có phải không Em tha thiết lắm
Mặn mòi con sóng giữa xa khơi
Rồi mai gió thoảng trên đường vắng
Xây mộng trùng dương thắm một thời./.
**************************
Sunday, April 10, 2016
________________
VEN BỜ DẦM LÁNG
****************=============
Dọc ven Dầm Láng Biển Tiền Giang
Biển biếc xa khơi dạ xốn xang
Tiếng máy mênh mông thời lửa khói
Còi reo gió lộng lúc mơ màng
Xa rồi một thuở xanh biển biếc
Tít tắp bao năm đỏ trời vàng
Sớm nắng đường nay về với Biển
Con đường vắng lặng nghe mênh mang./.

Người Lính---Kỹ Sư Quân Sự V.N
Trườngca
Kính tặng các đồng đôi khoá 1 học việnKTQS VN –C213
-----------------------------------------------------------------------------
Thương nhau một chút con con
Đường mòn sốt rét xe bon phố dài
Trăng khuya còn nhớ đến ai
Giặc từng cản bước trí trai
Đạp lên vách đá suối dài ta đi.
Người chiến sỹ chẳng so bì
Noi gương Cha chú sống vì nước non
Ra đi chân cứng đá mòn
Ba lô vuông vắn em còn nhớ không;
Năm năm đất nước đợi trông
Hơn hai thập kỷ gồng mình chiến tranh
Quê hương ta lúa đồng xanh
Cần bao kỹ thuật quân hành đường xa.
I
Ai đã thể đi qua ngày bom đạn
Giặc cuồng điên dội lửa khắp nơi
Thành phố Dệt--ThànhNam cột cờ sâp đổ
Khói xi-măng Hải Phòng thôi toả khói
Vịnh Hạ Long lưới lửa tung cao
như pháo hoa bên bài thơ ấy!
Từng nòng pháo vươn dài biển xa khơi
Cả đất nước hoa xuân là đạn pháo phòng không
Quân giặc ngỡ đưa ta về Thời Trung cổ
lượm lá rừngvà
cuốc sỏi trồng rau
Có bao giờ Hà Nội thay áo dài
bằng súng vác vai
Vai đeo súng tiễn người yêu
giữa sân ga tiếng còi dục dã
Cả một thời đau thương oanh liệt;
II
Giặc muốn ta về Thời Đồ đá
Quân đội mình tạo dựng trí thức -Kỹ sư
Hơn ai hết ta hiểu tầm vũ khí
Chiến tranh dài , để chiến thắng,ngày mai
Và như thế
Lần lượt những trẻ trai khắp nẻo
Những người con ưu tú của nhân dân
Rừng ,biên cương,chiến hạm , đảo xa
Rời tiếng máy,buông tạm súng
Về đồng quê dựng xây trường kỹ thuật đầu tiên
Thời đồ đá giặc kia mộng ảo
Trường Đại học ta mọc lẫn vào xóm làng quê
Toàn quân đủ ba màu áo
Trên vai người chiến sỹ Đảng tin trao;
Ngời lý tưởng vì đất nước tương lai
Mũ rơm, đèn dầu le lói, trí bừng lên
III
Mặt trận xa đồng đội ta hoen máu
Mái trường tre ngọn đèn khuya trăn trở
Từng trận địa,Rừng xa,Bờ biển…
Vẫn mong chờ kỹ sư quân sự,
Ngẩng cao đầu theo dõi loạt bom rơi
Dầu hy sinh quả bom kia ta vẫn gỡ
Mặt trận này ác liệt mấy ai hay;
Ai có biết quyết tâm thời chiến trận
Ông cha vẫn chinh chiến với sư đoàn
Những Quốc Công vẫn gìn non giữ gữ nước
Vì quê hương thống nhất dải sơn hà
IV
Theo bước cha anh vào chiến trận
Đường Trường Sơn gai góc, giặc săn lùng
Xuyên rừng sâu ,với trời khuya binh trạm
Quân giặc khiếp sợ lùng săn tiêu diệt
Có hề chi ,trí tuệ vẫn ở tầm cao;
Là Kỹ sư biết thế nào là chiến thắng.
Chiến tranh và người Kỹ sư quân sự,
Tình treo ngang vắt vẻo đỉnh non
Bóng người yêu thấp thoáng tiếng còi tàu
Và Cha ông thêm ánh sáng đèn gầm;
Đường hành quân vẫn phơi phơi tình lãng mạn
Biết về đâu hạnh phúc tình yêu
Dầu như thế bàn chân ta vẫn bước
Khi tổ quốc cần ,theo cha anh vào chiến trận
Biết bao người ngơ ngác giữa đạn bom;
Từng Hậu duệ Triều đình vẫn đi vào chiến địa
Bởi non sông đất nước gọi ta đi’
V
Em đừng nghĩ ngày xưa..
Không khoa học nào đơn giản theo nét mới hôm nay..
Khi trái đất vẫn quay và
Người chưa hiểu sâu trong lòng đất;
Dẫu tên lửa đang vươn qua biển rộng
Xẻng công binh ta vẫn gỡ từng kíp nổ kia.
VI
Ngày hôm nay anh đáo lại chiến trường xưa
Tôi quay về thăm dân làng năm trước
Những vùng quê đồi núi , vườn xưa
Từng ôm ấp mái trường tre nứa lá
trong lòng dân bền vững một lòng tin
Trời, đất nướcbcần cần người con trí thức
Đi đến cùng giải phóng quê hương;
Về quê xưa ta ăn bát cơm gạo mới
Ấm một trời gạo hẩm mỳ đen chia từng bát
Những bồi hồi ta nhớ mẹ xưa
Nhớ bát nước chè xanh đưa chân chiến sỹ
Trường lớp tôi trong lòng dân che trở
Tre làng xanh ôm ấp ánh đèn khuya
Chờ ngày mai trí thức sung vào chiến trận
Phá tan hoang mộng mị lũ xâm lăng.
Thương biết mấy!
Những gạch những sao vương khắp ngõ
Kẻ mất người còn vẫn chưa tròn mộng ước
Tiến lên đi thanh bình ta vươn dậy
trong lối mòn ta tâm sự lúc gặp nhau
Giữa rừng già vẫn ước muốn một tầm cao.
Khi Tổ quốc ,nhân dân,Quân đội
Mang niềm tin quân sự ngang tàm cao kỹ thuật;
Nước non nhà vững trãi thuở văn minh.
VI
Về Thủ đô hôm nay
Ta thấy trời xanh thấp quá
Bỏi những ngôi nhà ngất ngưởng giữa mưa rơi
Lòng bâng khuâng giữa nhịp đời hối hả
Nhớ Em xưa nước mắt nhoà nơi đầu súng
Tiễn chân anh ,Em nhớ tiếng còi tàu
Và Người lính ra đi lặng lẽ
bầu trời cao và gió lộng mênh mông
Trời Thủ đô cao vời vợi
Hy vọng và niềm tin
Bóng hình Em bé nhỏ
tiếng còi tàu dục dã bước anh đi.
Trời Hà Nội xưa còn mãi trong ta
Những con đường xanh mát,,một trời sao
Lời tình tự còn ngập ngừng treo ngọn súng;
Trở về đây ,
Thủ đô ngập trời hai màu xanh đỏ
Đường phố xưa bỗng hẹp lối đi về.
Ai say mê một tình yêu tha thiết
Quên làm sao
Chiều Hồ Gươm tiễn biệt người đi ./.
-------------Friday, December 15, 2017
TRO TÀN
=========
Tình yêu trong đống tro tàn
Khơi lên ngọn lửa để ngàn thương yêu
Sương rơi mưa gội đã nhiều
Nắng lên gió buốt đâu chiều đã qua
Dầu muôn gian khó chẳng nhoà
Xuân xanh vẫn thắm trăng tà vẫn soi
Chút xưa tình thắm mặn mòi
Nâng con thuyền sống giữa trời mênh mômg./.
---------1/1/2018 --MậuTuất
=======================
CŨNG HẠT PHÙ SA
Dòng Tự Sự
********************************************
Ta vớt nước sông nước biển
Nào đâu thấy hạt phù sa nào nhỏ
Tuổi thanh xuân dẫu đã tan thành đôi ba hạt
Đại dương mênh mông thế giới vẫn bao la;
CŨNG HẠT PHÙ SA
Chẳng vô tri mà phù sa tự hỏi
Bởi vì sao tiếng chửi vẫn quanh ta
Có lẽ rằng cả đời ta là Thằng Ngốc
Phê tất cả những gì ngang trái dẫu gần xa;
Và như thế những yêu người mến chỉ thương khi
thân ta đã lụi tàn
Ôi ! Những trái ngang nghịch cảnh
Linh hồn gì mà trơ vững giữa nhân gian
Người có biết những xoáy vòng bao quy luật!
Dầu đi mữa những ngày xuân tươi tắn ấy
Hồn vẫn bay và nay phảng phất những kiêu sa
Lưng chừng đời lơ lửng sao băng rớt
Một hồn thơ bay lượn thắm trời cũng bao la;
Kìa sóng vỗ trùng dương quanh năm vẫn thế
Hỡi người ơi ! Bến bờ vẫn khi mưa khi nắng
Ngọn thông reo và bãi cát vẫn im nằm
Ánh trăng khuya vẫn vằng vặc thăm thẳm xa xăm;
Giữa trời mây chỉ một mình ta lơ đãng
Một hồn già vẫn đắm duối những say mê
Bởi quê hương ,Tổ quốc tấm lòng ta vẫn thế
Chẳng bao giờ nuôi dưỡng những hư danh./.
______________Sunday, September 24, 2017
-----------------------------------------------------
TÌNH VỚI THƠ
**********************.
Thơ tình em để vắt ngang vai
Lau giọt mồ hôi sắp chảy dài
Má đẫm hoen mi Em gạt nhẹ
Khăn rằn Em quấn nắng nhòa phai
Người đâu xứ lạ mà nhung nhớ
Bạn ấy miền xa cứ nhớ hoài
Cùng ai đợi chút tơ tình ấy
Tình thơ ấm dạ chút lòng ai …///
---------------------------2014
Ảnh 2016--Cầu trong SàiGòn
Nhật Ký Tháng TƯ
htKTháng
Tháng tư rồi !
Hoa Phượng sẽ rực phố
trường xưa
Sân trường , mùa thi đến
Những chia ly màu Phượng đỏ
Tháng tư rồi !
Những liên hoan ,
Hội họp
Tháng Tư rồi !
Hết hanh khô
Ẩm ướt
Trên tường
Những huân chương
Huy hiệu
Vẫn lặng thinh
Như bao ngày
Mọi tháng
Vẫn
Âm thầm
Lủi thủi
Cô đơn !
Nhật Ký Tháng TƯ
Bạn ở xa
Xa lắm .
Quá khứ âm thầm
Tựa như quên lãng !
Trên đỉnh cột cờ
Vẫn phấp phới ngọn gió bay
Bạn từ đâu ‘Sa” đến
Những CLIP ảnh hình trong qua khứ
Những Chiến sa bọc thép
Những khoảng trời lồng lộn phi cơ
Từng mảnh đất đồng bào ngã vật
Những quan tài đậy nắp
Chưa kịp táng hung
Những tên lửa
Trùm tia cam đỏ vút bay
Từng Cao pháo thụt nòng gầm
Như thét
Tiếng pháo gầm lẫn trong tiếng
“ Bắn “
Cờ lệnh đỏ đuôi nheo
lần vào khói đạn
Đạn vút bay
Khoảng trời rung
Mù mịt
Quầng lửa bốc cao
Nhật Ký Tháng TƯ
Đồng đội ngã chìm trong màu lửa
Những đồng đội
Chạy khom
Vọt tiến
Những đồng bào
Cong lưng đẩy xe đạp thồ
Vượt dốc
Những đoàn xe tải
Rùng mình
Lội suối
Mỗi cuộc duyệt binh
Hùng tráng
Ngọn Quân kỳ
Quyết chiến
Quyết thắng
Lạnh lùng bay
Những bước chân hùng dũng
Hiên ngang
Bầu trời xanh
Nắng huy hoàng
Những đoàn xe
Áo nâu
Quần thâm chẽn
Nhật Ký Tháng TƯ
Những ông già
Râu tóc bạc
Bay ngang
Quắc thước .
Bạn ta nói
“ Xem lại
Vẫn thấy hay “
Sao ta câm lặng
trước màn hình nhỏ bé
Vẫn cầm lòng
Mà mắt vẫn rưng
Đôi mi nhòa
Nước mắt
Phút giây qua
Màn hình khép lại
Bỗng nhủ mình
“Xúc cảm Tháng Tư “ __ Vào Hạ./.
XIN MỘT VẦN THƠ.
*********
Có người viết một vần thơ vội
Chẳng nói cùng tôi đến một lời
Mải với mùa thu bay lá thắm
Thơ tình người có với tình tôi;
Có lẽ tình thơ lẫn với thơ
Hay là tình lẫn vào thơ nhỉ
Ngọn sóng lừng dâng chẳng bến bờ
Con tầu gối dón giữa bơ vơ;
Người bảo liêu xiêu một bóng hình
Tứ thơ độc vận của riêng mình
Cho mùa lá biếc vàng thêm thắm
Giữa vạn tình thơ vẫn mâĩ trinh;
Người ơi! tôi muốn một vần thôi
Ghép với câu thơ thả giữa trời
Tha thiết mùa xuân tình đượm thắm
Xin đừng loãng nhạt gió mây trôi./.
-----------------------------------.
Monday, March 5, 2018.
TAN N ÁT !
Thuở ấy Em tôi chẳng nhuốm buồn
Hai mùa mưa nắng buổi hoàng hôn
Mơ trên hồn Bướm c ành Hoa Gạo
Áo trắng bay bay tựa cánh buồm
Hai đứa chung nhau tàu lá chuối
Đường thôn chân bước giắt tay nhau
Dịu dàng ánh mắt đen màu bi ếc
Để rồi hai đứa kéo mo cau;
Thấm thoát bao năm,tháng úa màu
Tôi về xóm cũ giã từ lâu
Đường thôn lạ quá,người xưa vắng
Ngập bước lòng tôi ngậm những sầu;
Mong tìm dáng cũ Người xưa ấy
Lạc bước chiều tan dạ khóc thầm
Ruộng cũ vườn xưa sao chẳng thấy
Đường buồn tan nát một bước chân././
Con Đường Mòn và Vết Xe Đổ
*************.
**************.
Đường ngóc ngách trong tâm hồn khắp nẻo
Những lối mòn ai đã bước từ lâu
Người đã từng khai phá mấy ai hay
Giờ ta lại bước cho đất tươi màui;
Đâu những hồn thơ trong mọi lối tâm hồn
Tất, tất cả biết bao lối mòn ta chưa biết
Bởi con đường thơ lắm lối
dọc ngang bốn phương tám hướng
Em chưa biết đến, anh đã mỏi gối chân chồn
ThêThì có sao ,
lối mòn xưa xin đừng là vết xe đổ
Những ngôn từ không thể hiểu vì sao
Người tiếng rằng khôn
mà bỗng hoá thằng điên mụ rồ
Để thế gian chẳng hiểu nổi một chữ ngu
rồi nhếch miệng ơ hơ!
Mùa xuân mới biết bao nhiêu sâu bọ nở
Cành cũng xanh tươi dưới bình minh rọi
Bỗng long lanh một con ròi bóng bẩy
Chết một hồn thơ bởi những bọ cùng ròi.
--------------------------------Tuesday, April 10, 2018
Xưa---Nay
---------------..
Tiếng thơm muôn thuở còn lưu mãi
Dĩ vãng xưa kia diệt ngoại xâm
Ngọn Trúc cây Tre tan tác giặc
Nghìn năm Tre Trúc đuỏi giặc Ân;
Ngoái lại non sông cũng thấy buồn
Thời nay lắm kẻ dùng cây bút
Rước giặc năm xưa chẳng biết nguồn
Xâm lăng phá phách với lộng ngôn;
Thằng khen văn học với văn minh
Đòi theo Trung Quốc tàn thi phú
Đứa thì cải cách chữ câu mình
Ngỡ cũng bao người lắm kẻ khinh;
Ôi chao! Sao lắm”nhà chí sỹ”
Văn học đơn sơ chẳng dễ gì
Thơ phú văn chương đâu là lớn
Đâu hồn Dân tộc cớ sao bì!./.
-----------------
Sunday, December 3, 2017

XIN HÃY…
Bạn cùng tôi mỗi người mỗi ngả
Đồng đội cũ tơi tả thân cành
Lá rơi lá rụng tan tành
Nghẹn ngào nhớ buổi đầu xanh năm nào;
Chuyện trước còn vương mầu đạn pháo
Bi ai hùng tráng mái đầu xạnh
Nghe lòng xót một thời qua cũ
Quạnh vắng thu buồn gió cuốn quanh;
Giờ đây bạn cũ còn vương lệ?
Cái tuổi thơ tình dưới mái tranh
Ôm súng chờ bom quân địch đến
Treo ngang một thuở Bướm Ong vàng;
Người ơi có nhớ mùa thu trước
Nghẹn nấc bao nhiêu chuyện trái ngang
Xin hãy vọng về hồn Liết sỹ
Xây một tám tình vạn trắng trong./.
--------------------------Tuesday, October 24, 2017
ĐÊM DÀI
***************.
Lưng lửng trời cao nhớ bóng ai
Hoàng hôn bóng đổ xuống cành mai
Bừng lên sắc thắm màu thu biếc
Có lẽ đêm nay sẽ lại dài;
Gom lại tình Em ngày tháng ấy
Hàng mi môi thắm thiết tha lòng
Nhớ đầy mong lắm nên trăng khuyết
Trăng cũng mơ màng ánh sáng suông
Em dừng như thể biển mênh mông
Sóng cả quanh năm với gió giông
Chết cả lòng anh tình thắm thiết
Trao vào gió lộng cuối triền sông;
Chiều buông Em chớ lệ tràn mi
Má hồng thêm thắm hoa cành biếc
Nhung nhớ chung tình chẳng biệt ly ! ./.
______________________
Friday, April 8, 2016
____________________________

BÁN THƠ
****************
Tôi bán thơ đây, quán chợ trời
Bán cả trăng thanh bán cuộc đời
Tiền tôi chẳng lấy lấy tình thôi
Để gió mênh mang gió lộng trời;
Phiêu bạt thân tôi giữa kiếp người
Buồn leo lên núi, tình ra biển
Lạnh buốt chiều rơi gió tơi bời
Giữa trái tim tôi nhớ đầy vơi ;
Tôi thầm khóc vụng thầm mơ ảo
Chẳng thể bay lên ngắm vạn vùng
Mà hồn thơ cứ sầu tê tái
Giá nếu thêm tình thêm bóng chung.
Tôi thề bán hết cho bằng hết
Chẳng có trong tôi đến một đồng
Chớ đừng tê tái khi thơ ế
Người tình tôi ấy có buồn không !? ./.
**********************
TÌNH XUÂN.
******OOO***
Thơ tôi treo ở ngọn cau
Giàn trần bên gốc bao lâu xanh rờn
Hoa Soan rụng vãi trong vườn
Tình tan trong nắng mưa nguồn sóng khơi;
Tình Em bếp lửa hồng tươi
Duyên tôi sóng vỗ sao trời lênh đênh
Mưa xuân,giọt nắng chênh vênh
Tình theo ngon gió bồng bềnh mây trôi;
Yêu nhau chưa ngỏ một lời
Một mùa con gái tơi bời ngày xanh
Trầu đành lỡ hẹn duyên Anh
Cành khô lá úa cau xanh héo vàng;
Nghe mùa xuân lạnh đông sang
Thương ngày bếp lửa võ vàng tình xuân,
Phố xưa ánh mắt trong ngần
Người về trong gió trăng ngân thơ buồn
Trong mầu sắc thắm hoàng hôn
Mối tình duyên ấy một hồn sắc xuân./.
______________________Saturday, November 18, 2017
Cây CẦU
******OO******
Cầu vắt ngang nối tình hai đứa
Sóng chia ly bởi sóng bạc đầu
Bao năm thương một cây cầu
Đời không hai kiếp về đâu hỡi tình.
**************Tuesday, July 11, 2017
______________________***********OO******
HOA DÂM BỤT-2
**********)))******
Bông hoa dâm bụt lẻ loi
Ở nơi xa lắm cuối trời Tiền Giang
Tình ta thăm thẳm mênh mang
Đơn sơ hoa ấy mây ngàn nắng phơi!
_________________
Tiền giang Sàigòn 23/June 2017
___________
trời đêm
*****************
Một mình uống ánh trăng tan
Vẳng đâu trong tiếng gió ngàn đêm thâu
Trăng buông rặt những ánh sầu
Trăng ngân gió dãi u sầu bao la .
______________________Tuesday, May 9, 2017
TÌNH XƯA
**********
Nhớ ngưới người có nhớ ta
Hay là bướm đã thương hoa hoa tàn
Người có không nỗi buồn ngao ngán
Ai còn biết vui vạn song reo
Yêu em một dáng yêu kiều
Đường chiều tan tác lieu xiêu gió hè
Một chiều xưa cánh hoa Phượng nở
Chiều rộn rã Phượng hoa tươi nở
Ráng hoàng hôn rực rỡ màu hoa
Lưng trời đôi bướm theo ta
Ngập ngừng chân bước bao la chim gù;
Đường Liễu rủ mây cài tha thướt
Thêm Bằng Lăng sương rớt thiết tha
Tình ta ấp ủ lòng ta
Xa khơi ssng vỗ bao la chiều hè;
Mầu áo lính sóng tung đôi dải
Tình như mơ có phải không em!
Lời ai thủ thỉ bên thềm
Ngày về mong đợi sóng êm dạt dào;
TÌNH XƯA
Lòng ước nguyện biển không giông bão
Một tình cầu hoa thắm đỏ tươi
Thành phố dệt mộng Em ơi!
Tung bay bông trắng một trời tình Em;
Ngày dĩ vãng bức thư màu thắm
Bữa thường trôi đăm đắm chờ trông
Chiều buông trên bếp lửa hồng
Ôm tròn giấc mộng tình không buông lời;
Đời khao khát sao đành lỡ hẹn
Nỗi mong chờ thẹn một đêm xưa
Một ngày một gió một mưa
Một trời chua chat nắng mưa dãi dề;
Anh đi anh đã trở về
Tình xưa lỡ cả mấy bề thương đau
Ai ngồi uống ánh trăng tan
Trăng lơ đãng rọi gió ngàn mênh mang../.
----------------------------
HOA DÂM BỤT
***********OO******
Bông hoa dâm bụt lẻ loi
Ở nơi xa lắm cuối trời Tiền Giang
Tình ta thăm thẳm mênh mang
Đơn sơ hoa ấy mây ngàn nắng phơi!
Nhìn hoa Dâm Bụt nhớ Người
Cùng nơi xa lắm đất trời mưa tuôn
Mưa tuôn ướt đẫm linh hồn
Nấm mồ lững lững mà hồn nát bươm!///
----------------------------Biến Thiên.
********OOOO*******
Khí hậu hôm nay biến đổi rồi
Bao nhiêu lắm chuyện hỡi trời ơi!
Ông to cụ lớn quan quyền lắm
Nhớn nhỏ danh nhân của mấy thời
Cắn bạc hư danh qua từng buổi
Gặm tiền lừng lẫy trong bao cuộc
Lùn cao rặt những đám tanh ôi
Rõ thật tiền danh cũng thế thôi!,.,./.
________2017-10-16__________
Thương Hoa
=====oo====
Sắp đến ha tàn phơi sắc nhuỵ
Hôm qua hoa nở ngát hương đưa
Nay đã phơi màu phơn phớt thắm
Thương lắm ha ơi !Ngọn gió thưa./.
___________October 16, 2017___
THƠ BUỒN
**************!
Chiều nay lấy phất giọt mưa rơi
Thấp thoáng hình ai lửng giữa trời
Chẳng bóng hoàng hôn chiều lạnh gió
Ta ngồi nhớ cảnh lá thu rơi
Những tháng năm buồn trôi lãng đãng
Vần trăng nhạt nheo giữa mây trời
Ai kia có biết tình đắm đuối
Ai đã quên tình nước mắt rơi..
........26-Apr-18
HÔN EM !!




Chiều buông thấp thoáng hình ai
Mơ về một cõi u hoài chiều buông
************
*Yêu nhau cởi áo trao nhau
Về nhà mẹ hỏi,qua cầu gió bay*
Em tôi nói nụ hôn say
Bay cùng ngọn gió bám dầy áo em
Gió bay bay áo còn đâu
Nụ hôn Anh để vào vai trắng ngần.
onedrive.live.com
Top of Form
ThíchHiển thị thêm cảm xúc
Bình luận
Đăng Đích Đỗ
Viết bình luận...
Bottom of Form


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

NĂM THÁNG KHÔNG QUÊN

LỊCH SỬ PHẢ ĐỖ ĐĂNG HÀNH THIỆN