Về bề dầy của một số bài thơ .
************************.
Ghi chép
=======
Về bài thơ “Tôi đến Phong Yên “đến bài ”Em gái Phong Yên” ; rồi bài”Nhớ
Hải Phòng” ,cho đến bài “Dòng sông Hà Nội” ( chuyển từ ca khúc Hà Nội Thu ), bài
Hà Nội Thu lời ca của bài hát Hà nội Thu viết bên bờ sông Tô Lịch đoạn dọc Làng
Cầu ,Làng Hồng còn là con đường lầy lội chân trâu khi trời mưa đã qua mấy lần
tu sửa và dòng sông đen ngòm với bè rau muống cùng cánh bèo tây trôi dọc với đâu
đó cái thuyền tôn mỏng mảnh ngang qua…..
Đây đó đều thấm đẫm mồ hôi người
lính năm xưa từng xây đắp cho một nền móng ngày nay . Và từ đó trong hồi ức hay
là những ý tứ bài thơ còn nằm trong trái tim và khối óc người lính để đến khi có
điều kiện thì nó bung ra thành thơ .
Đó là một thời đắp đường cho Cảng
Chùa Vẽ Hải phòng , một thời hoà bình Hải Phòng rộn rã đa sắc màu áo lính chẳng
còn thiếu một quân binh chủng nào mà khi đó ở Thủ đô cũng thưa thớt màu áo Hải
quân hay những binh chủng đặc biệt tinh nhuệ khác . Rồi dòng Sông Tô Lịch đã từng
được nạo vét tận đáy bởi những Thanh niên công nhânthủ đô , những người lính và
Sỹ quan trẻ sống và làm việc trên Thủ đô Hà nội còn chưa dưới tầm huỷ diệt của
Máy bay Mỹ.’
Vinh quang của thế hệ trong cách
mạng giải phóng dân tộc là ở đó--- Trong gian khổ ,chiến tranh , nghèo đói vẫn
gồng mình dựng xây nền móng cho một đất nước trong tương lai ---Một niềm tin sắt
đá của toàn thể dân tộc Việt Nam .
…………….
Nhắn nhủ
******************
Người ơi!Gìn giữ non sông
Tấc lòng ai đó chớ mong hão huyền
Từng con sông đến neo đậu con thuyền
Mồ hôi thấm ướt máu hoen
Từng năm tháng đổi thay thêm lộng lẫy
Cùng là ngôn ngữ bấy nay
Ngày lại ngày thêm đẹp tiếng mẹ cha
Người khôn nên giữ lấy nhà
Hiểu thêm ngôn ngữ mẹ cha đã dùng
Phải đâu thay đổi thành khùng
Đất trời chữ nghĩa đã từng máu xương
Ai ơi!Học lắm nên tường
Chân quê là gốc là thương là tình.
Dầu trong thời đại văn minh
Thông kia vẫn ở rừng mình thông reo.!./.
++++++++++++++++++++++++++++++
Thursday, December 7, 2017
Nhận xét
Đăng nhận xét