Cùng
Trăng
Trăng
ơi ta hỏi đôi câu
Từng
đầu sóng bạc về đâu chiều tà
Trời
xanh rớt một sao sa
Trong
ngàn con sóng sóng ta ngọn nào;
Bâng
khuâng vời vợi nao nao
Vùi
trong ngọn sóng thuở nào xuân xanh
Tan
trong muối mặn bên gành
Những
mong đằm thắm muốn thành phù sa;
Trăng
ơi nửa buổi chiều tà
Trăng
lên giữa biển hay sà đồng quê
Trăng
vào cửa sổ phòng khuê
Hỏi
giùm ta nhé ai về nhớ ta;
Nõi
lòng trăng gửi gió xa
Cất
lên ngàn tiếng vang ba núi dài
Trăng
lên buồn xuống lòng ai
Một
đời tài sắc buồn hai bốn đời;
Trăng
đừng lơ đãng trăng ơi
Cho
ta một chút gió khơi sáng ngời
Tình
trong một chén chơi vơi
Đừng
nghiêng mà vỡ mặt trời trong tim./.
++++++++++++++++++++++++++++++++++++
HOÀI CỔ
Lúc
đăng hoa nơi đất khách quê người
rạng
rỡ núi sông
Ngày
tăm tối chốn quê hương
Cố
phủ mờ khói đèn khuya nhà đất.
Ôi!
Da diết ta mơ về quê cũ
Ánh
trăng tà xao xuyến gió ngàn ru
Than
một lúc không tàn đêm trắng mắt
Sớm
ngày mai nhớ mãi chốn ao thu
Mắt
biếc vẫn nhung huyền đôi má lúm
Giọt
sương mờ không đọng tiếng chim gù
Hoa
đã nở màu phong lan không dịu lắm
Mấy
nụ tàn không qua nổi đêm đen
Nghe
mùi bứt rứt trái tim xanh
Tia
nắng lọt vào chợt sáng màu sen
Khi
mới lớn ai mong rồi xa quê mẹ
Đến
khi già họ ngóng bóng xóm ngõ xưa
Tình
ta đẹp lắm ,mộng mơ em nhỉ
Chỉ
tiếc điều sao để mối tình si!
Rồi
năm tháng đau thương vương đằm thắm
Đến
hôm nay ngơ ngác những đường đi;
Ôi!
Đất
nước ,quê hương tình người thăm thẳm
Như
mạch máu ,sự sống đuổi trao nhau
Một
đời ta bao vòng trao đổi máu
Chẳng
lụi tàn vẫn xanh trước biếc sau./.
------------------------------------------
------1-5-1996
Nhận xét
Đăng nhận xét