CHIẾC CA SỨ
Chiếc Ca Sứ
Giản đơn ,bác học,cổ xưa
Đời trong thanh bạch có vừa lòng ai
Trăng soi đáy nước mắt trong
Thành vuông tròn vạnh một lòng thuỷ chung
Tựa trời kim cổ khắp vùng
Theo tre đuổi giặc khôn cùng gian nan
Nhớ thương trăng rọi gió ngàn
Thương Ca cùng chịu gian nan bốn bề
Tay bưng một đoá Hoa Sen
Hỏi người quân tử sắt son vững bền
Hương đưa đến ngõ nhà bên
Đầu thềm mơ bóng,ngẩng lên ước gì!
Chung nhau như thể Em Nhi
Hoa Cam rụng cánh sử thi tình đời
Chuyện tình đau đớn em ơi!
Lửa nung ngàn đỏ để đời đơn
sơ
Đoá hoa thắm một sắc cờ
Giản đơn bác học ta mơ chuyện tình
Cao sang một dáng văn minh
Tay bưng ca nước nhớ tình cha ông.
Hỏi ai khéo nặn có trông
Ngắm về dĩ vãng một lòng yêu thương
Tròn hơn trăm nỗi vấn vương
Thẳng như lối nhỏ dọc đường Trường Sơn
Suối reo trong dạ tủi hờn
Ta say trong dạ tiếng đờn trong veo
Rượu nào có thể đuổi theo
Lòng ta man mác trăng treo đầu thềm
Thôi đừng sóng gió trời đêm
Thôi đừng sương lạnh cho mềm lòng ta./.
_______________________
Nhận xét
Đăng nhận xét