NGƯỜI HÀ NỘI movie 2
THƠ TÌNH___TÌNH
THƠ
THƠ
*********************
Nói chữ thơ tình thì tình gì mà chẳng là tình; dẫu là tình yêu,
mà tình yêu có chán vạn tình yêu: Đại chúng, truyền thống, tự nhiên cũng đều được.Tình
yêu cũng là tình dẫu là tình đất nước, quê hương, máu mủ ruột già, bạn hữu, bạn
lòng, đồng đội, đồng môn và…thì vẫn một chữ
“tình”.
mà tình yêu có chán vạn tình yêu: Đại chúng, truyền thống, tự nhiên cũng đều được.Tình
yêu cũng là tình dẫu là tình đất nước, quê hương, máu mủ ruột già, bạn hữu, bạn
lòng, đồng đội, đồng môn và…thì vẫn một chữ
“tình”.
Cái tình với mọi thế ấy luôn quấn quyện vào nhau, ít khi tách
rồi, ít khi riêng biệt; cho nên cái tình hay cái chữ tình đi vào văn học và đi
vào thơ một cánh lãng mạn,
rồi, ít khi riêng biệt; cho nên cái tình hay cái chữ tình đi vào văn học và đi
vào thơ một cánh lãng mạn,
hùng hồn, chân thật và
rất thơ; nhưng rất thơ lại rất là thật, cái thật của một tấm lòng, của một tâm
hồn, của một trí tuệ của một người bình thường và cũng của người thơ.
rất thơ; nhưng rất thơ lại rất là thật, cái thật của một tấm lòng, của một tâm
hồn, của một trí tuệ của một người bình thường và cũng của người thơ.
Thơ không điêu toa, đảo điên, lừa gạt mà vì thế cũng chẳng mê
hoặc ai, chẳng than khóc gì sất, cũng chẳng ca ngợi cái gì cả; nó là cái tổng
hoà của người ta trong một cuộc đời, trong một m ẩu đời.
hoặc ai, chẳng than khóc gì sất, cũng chẳng ca ngợi cái gì cả; nó là cái tổng
hoà của người ta trong một cuộc đời, trong một m ẩu đời.
Theo triết học Mác thì nó là cái tổng hoà của tổng hoà và là
cái hài hoà trong tổng hoà của xã hội________Thơ vì thế là tinh khiết, không
nhuốm một màu sắc lạ; do đó; Nếu là thơ dù ít tồn tại, mặc dù cái sự tồn tại chẳng
mấy ai biết đến, cứ như là bông hoa râm bụt
lẻ loi bên bờ dậu phơ phất, rung rinh sắc đỏ trong gió mùa thu.
cái hài hoà trong tổng hoà của xã hội________Thơ vì thế là tinh khiết, không
nhuốm một màu sắc lạ; do đó; Nếu là thơ dù ít tồn tại, mặc dù cái sự tồn tại chẳng
mấy ai biết đến, cứ như là bông hoa râm bụt
lẻ loi bên bờ dậu phơ phất, rung rinh sắc đỏ trong gió mùa thu.
Nếu thế thì: Thơ khó hiểu lắm. Ơ hay! Dễ hiểu thì không phải
là thơ, mà thơ lại dễ hiểu, nhưng cái dễ hiểu lại chỉ với từng người chứ không
phải cho toàn thể và cái khó hiểu và lại trở nên dễ hiểu với một người có tâm hồn,
trí tuệ nhạy cảm đẻ cảm nhận với những góc độ chiều hướng khác nhau; đến lượt mình
cái khác nhau cũng còn phụ thuộc hoàn cảnh khách quan và trạng thái tâm lí người
ta. Cho nên, thơ nó có cánh bay là vì vậy. Nhưng cái cánh bay dù là cánh con
chuồn chuồn hay là con phượng hoàng thì vẫn là cái cánh bay của sinh vật biết
bay khỏi nóc nhà danh và trong một khoảng
trời khoáng đạt trong không gian đầy bao dung cả lòng vị tha cũng như lòng vị nể.
là thơ, mà thơ lại dễ hiểu, nhưng cái dễ hiểu lại chỉ với từng người chứ không
phải cho toàn thể và cái khó hiểu và lại trở nên dễ hiểu với một người có tâm hồn,
trí tuệ nhạy cảm đẻ cảm nhận với những góc độ chiều hướng khác nhau; đến lượt mình
cái khác nhau cũng còn phụ thuộc hoàn cảnh khách quan và trạng thái tâm lí người
ta. Cho nên, thơ nó có cánh bay là vì vậy. Nhưng cái cánh bay dù là cánh con
chuồn chuồn hay là con phượng hoàng thì vẫn là cái cánh bay của sinh vật biết
bay khỏi nóc nhà danh và trong một khoảng
trời khoáng đạt trong không gian đầy bao dung cả lòng vị tha cũng như lòng vị nể.
Người ta thường nói, thơ văn la món ăn tinh thần vậy thì mỗi
ngươi thưởng thức món lại có thể thích ăn nướng, ăn tái, ăn món hầm mà hầm món ăn
lại có các cách hầm bằng lò lửa, lò nóng, lò áp lực hoặc trong nồi áp xuất mà
thơi gian hầm cũng kéo dài khác nhau nhưng chắc chắn không ai hầm quá mức mình
có thể làm.
ngươi thưởng thức món lại có thể thích ăn nướng, ăn tái, ăn món hầm mà hầm món ăn
lại có các cách hầm bằng lò lửa, lò nóng, lò áp lực hoặc trong nồi áp xuất mà
thơi gian hầm cũng kéo dài khác nhau nhưng chắc chắn không ai hầm quá mức mình
có thể làm.
Nói tóm lại, khó và phức tạp, đa dạng nên thơ kén chọn người
đọc là thế, mà chính cái kén chọn này lại
nảy sinh một cái thích hợp giữa người với người dẫu rằng người xa chẳng gần
nhau, cái hôn cũng chỉ là hôn gió, mà hôn gió vẫn phải viết chữ ”Hôn”.
đọc là thế, mà chính cái kén chọn này lại
nảy sinh một cái thích hợp giữa người với người dẫu rằng người xa chẳng gần
nhau, cái hôn cũng chỉ là hôn gió, mà hôn gió vẫn phải viết chữ ”Hôn”.
Đúng rồi, cứ thế mà luận bàn, cứ thế mà “Chém gió” đén nát lý
sự ,đến nát tơi bời ngọn gió bất cứ từ đâu đến, mà khi gió đã nát bét thì bỗng
trở thành mây thành khói và lắng sâu vào thế giới của thơ.
sự ,đến nát tơi bời ngọn gió bất cứ từ đâu đến, mà khi gió đã nát bét thì bỗng
trở thành mây thành khói và lắng sâu vào thế giới của thơ.
Friday, October 27, 2017
L’apprèr midi
Nhận xét
Đăng nhận xét