MỐI TÌNH XƯA
MỐI TÌNH XƯA
*********OOO********
Từ
lâu lắm ,khi còn là binh nhất
Đến
hôm nay đang ở giữa chừng xuân
Bài
thơ xưa viết giữa chiều chiến hạm
Mấy
câu thôi sao chẳng nhớ một vần
Dầu
năm tháng lãng quên rồi ,dĩ vãng
Đời
chiến binh lăn mình trên sóng khơi
Không
thi sỹ mà câu thơ cay nghiệt
“Việt
Nam ơi tung cờ reo chiến thắng”
“Máu
và hoa ,máu đã đổ Việt Nam Ơi!”
Và
từ đó lăn lóc trên bờ dưới biển
Lúc
ven bờ và rừng núi cheo leo
Đời
biển núi ,sóng khơi,biền biệt
Biết
về đâu một tình ái nhân duyên;
Nơi
bến bờ một thời kêu đất khách
Biển
quê hương lấy chiến hạm làm nhà
Bếp
lửa nào gọi đường xa bước gấp
Phố
tàn hoang và em cũng mãi xa
Về
rừng khuya ven bờ nghe vượn hú
Tiếng
tắc kè se thắt một trời đêm
Ôm
cây súng trái tim nghe nghẹn nấc
Núi
Bài Thơ rực đạn pháo hoàng hôn;
Thương
biết mấy đồng đội ta không trở lại
Đá,bom
sóng quyện giữa mù khơi
Giọng
ca kia đồng đội ta đã khuất
Cánh
diều xưa có chấp chới ngang trời!
Tháng
năm ròng ai tha thiết một ngày xuân
Có
như ta thương về bao đồng đội
Máu
và hoa tung cờ reo chiến thắng
Tuổi
thanh xuân loang đỏ một trời xanh;
Ai
đứng đó ,xin một phút cảm sầu
Tiếng
chim rừng ngọn rau hun hút rừng sâu
Đường
trường Sơn và sóng mòn con đường biển
Cánh
võng ru hời ai thương lắm :Mẹ quê!
Nghe
đâu đây từng ngọn lúa trong đê
Vẫn
oằn mình trong khói lửa cơn mê
Gió
ru tình trong mênh mông một cõi
Hồn
liệt sỹ nghe chăng mỗi độ thu về!./.
___________--Jul-17_________________

Nhận xét
Đăng nhận xét