Cung mơ
Có một điều gì lơ lắc xa
Không như gần gũi với trăng mờ
Nhờ con sóng biển lừng lên vỗ
Để ánh trăng tan một giấc mơ;

Em bảo rằng em ngọc bích mơ
Lắng chìm sâu lắm một tình thơ
Quanh năm suốt tháng sầu vạn cổ
Ngọc bích đau buồn lắng tiếng tơ;

Có phải em ơi tình đã nặng
Hay thuyền tình ấy quá xa bờ
Chiều tơi tả bóng hoàng hôn nhạt
Mấy  bậc cung trầm một tiếng thơ./.

__________Monday, June 19, 2017_____






Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

NĂM THÁNG KHÔNG QUÊN

LỊCH SỬ PHẢ ĐỖ ĐĂNG HÀNH THIỆN