THƠ TRỮ TÌNH ___ THƠ TÌNH 2016--2017
Đ
à M ẤY
THU
Đã
mấy Thu rồi Em biết không
Con
đường ngả bóng nỗi chờ mong
Mấy
quãng đường xa tha thiết đợi
Để
chiều hai đứa thoả chờ trông
Có
biết không Em tình chan chứa
Bạn
với nhau rồi nhớ nhau luôn
Ai
kia cũng chốn tình hoang vắng
Người cùng lẻ bóng
giữa hoàng hôn;
Thế
rồi Em bảo anh khờ lắm
Chẳng thấy lòng Em
thắm thiết rồi
Những
phút bên nhau chiều vắng lặng
Ai
mang nỗi nhớ trong tình ấy
Có
phải vương tình ta đã yêu
Chốn
vắng năm qua người vẫn đợi
Chiều
Thu tình ấy có bình yên./.
___________________5/28/2017
BỖNG GẶP NHAU
Bỗng
gặp người xưa tình trở lại
Rồi
quên lãng mãi thuở xa xôi
Tay
ôm chẳng vững vòng eo nhỏ
Cánh
Bướm rời hoa cũng rối bời;
Cái
thuở xa xăm thời con gái
Gu
ốc c ùn l ê ch ốnph ố tan hoang
Tươi hồng bếp lửa tình yêu cháy
Một
trời giông bão đạn khói bay
Có
biết không anh gái một thời
Lòng
Em tơi tả sóng trùng khơi
Thư
về tiếng song nghe buồn lắm
Chỉ
mộng hình anh chẳng thấy người;
Bến
đợi tình xuân lở mất
thôi
Ôi!Thời
khói lửa đạn bom rơi
Bây
giờ thương lại ngày xưa ấy
Chúc
Phượng năm nào vẫn thắm
tươi./.
______ _________________Sunday, May 28, 2017
THƠ TÌNH CHÚNG TA
*********** OO********
Tình
em chiếc lá vàng rơi
Anh
thương lá rụng nắng phơi mưa dầm
Những
chiều lất phất lâm thâm
Heo
may nắng gắt sóng gầm khơi xa
Tung
cao giọt trắng trắng loà
Chị
Hằng cũng khóc phong ba dãi dề
Th
ơ em c ũng đ ủ t ái t ê
Cho
lòng thương nhớ có về bên nhau./.
_________________________Sunday, May 28,
2017
Nếp Nhăn
Những
nếp nhăn đã hằn trên trán
Hồn
xao xuyến chưa cạn trái tim
Đời
trong bẩy nổi ba chìm
Bốn
mùa giông bão cánh chim não nề;
Hồn
sông núi chẳng tàn nhân thế
Dạ
Đại dương dâu bể chúng sinh
Nào
ai thấu một chữ tình
Nào
ai biết được đời mình trăm năm;
Xuân
có nhạt cho Thu cứ biếc
Nắng
hanh nhiều bởi tiếc màu trăng
Tình
vương theo bóng Chị Hằng
Ánh
trăng lần dãi tâm băng thơ buồn;
Thế
gian nay đảo điên trăm chốn
Bao
mộng tình không lộn hồn mơ
Thuyền
trăng nào có bến bờ
Đời
muôn nghiêng ngả nên thơ trăm chiều;
Bến
cô liêu sương buông lá Liễu
Thuyền
ngập sóng nắng chiếu trùng dương
Nào
ai chinh chiến dặm trường
Con
đường binh nghiệp có thương chữ tình;
Cốc
đi mò trời khuya nước đục
Cò
thảnh thơi sáng gục mỏ xơi
Ấy
duyên , ấy phận, ấy đời
Ấy
thương ấy nhớ tơi bời thương yêu./.
____________________________________Friday,
May 26, 2017
“HƯU CHÓ”
******OO***
Họ
bảo hưu rồi chó cũng ta
Suy
đi tính lại sót lời ca
Bao
năm gió bão đời quay quắt
Biển
rộng rừng già bước chân qua
Nắng
dãi mưa tuôn ngày trơ trụi
Trời
xanh mát mẻ tháng năm đầy
Thay
da đổi thịt quân vô lại
Chức
trọng quyền cao má mỡ nhầy./.
____________________________Friday,
May 26, 2017
Bầu trời đêm
*****************
Một mình uống ánh trăng tan
Vẳng đâu trong tiếng gió ngàn đêm thâu
Trăng buông rặt những ánh sầu
Trăng ngân gió dãi u sầu bao la .
*****************
Một mình uống ánh trăng tan
Vẳng đâu trong tiếng gió ngàn đêm thâu
Trăng buông rặt những ánh sầu
Trăng ngân gió dãi u sầu bao la .
______________________Tuesday, May 9, 2017
Nhớ ngưới người có nhớ ta
Hay là bướm đã thương hoa hoa tàn
Người
có không nỗi buồn ngao ngán
Ai
còn biết vui vạn sóng reo
Yêu
em một dáng yêu kiều
Đường
chiều tan tác liêu xiêu gió hè
Chiều
rộn rã Phượng hoa tươi nở
Ráng
hoàng hôn rực rỡ màu hoa
Lưng
trời đôi bướm theo ta
Ngập
ngừng chân bước bao la chim gù;
Đường
Liễu rủ mây cài tha thướt
Thềm
Bằng Lăng sương rớt thiết tha
Tình
ta ấp ủ lòng ta
Xa
khơi sóng vỗ bao la chiều hè;
Mầu
áo lính sóng tung đôi dải
Tình
như mơ có phải không em!
Lời
ai thủ thỉ bên thềm
Ngày
về mong đợi sóng êm dạt dào;
Lòng
ước nguyện biển không giông bão
Một
tình cầu hoa thắm đỏ tươi
Thành
phố dệt mộng Em ơi!
Tung
bay bông trắng một trời tình Em;
Ngày
dĩ vãng bức thư màu thắm
Bữa
thường trôi đăm đắm chờ trông
Chiều
buông trên bếp lửa hồng
Ôm
tròn giấc mộng tình không buông lời;
Đời
khao khát sao đành lỡ hẹn
Nỗi
mong chờ thẹn bếp tình xưa
Một
ngày một gió một mưa
Một
trời chua chát nắng mưa dãi dề;
Anh
đi anh đã trở về
Tình
xưa lỡ cả mấy bề thương đau
Ai
ngồi nhớ bếp hòng xưa
Trăng
lơ đãng rọi song thưa ngậm ngùi./.
________________Tuesday, May 9, 2017
ĐẤT
VÀ NGƯỜI_______________.
Vốn xưa nay Người Dân hiền
như đất
Lòng lành như củ khoai lang
Miệng cóc kêu đủ thấu đến thiên đình
Cung Hậu Nghệ bắn tỉa những mặt trời
Bao năm Đất Việt bấy nhiêu đời
Ánh mắt vương nơi đáy nước đồng
Nắng dãi nghiêng vành tát ánh trăng
Từng quen khoai sắn cùng ngô lúa
Mảnh đất cùng người trăng đầy vơi
Lòng lành như củ khoai lang
Miệng cóc kêu đủ thấu đến thiên đình
Cung Hậu Nghệ bắn tỉa những mặt trời
Bao năm Đất Việt bấy nhiêu đời
Ánh mắt vương nơi đáy nước đồng
Nắng dãi nghiêng vành tát ánh trăng
Từng quen khoai sắn cùng ngô lúa
Mảnh đất cùng người trăng đầy vơi
Bao nhiêu đạn réo bom cầy xới
Mảnh đất thương người lúa mướt tươi
Việt Nam cây lúa vẫn rạng ngời
Đất là sự sống của bao người
Xâm lăng chẳng thể sa mạc hoá
Đâu dễ một bề cướp môi sinh
Không có đất đâu còn lúa nuôi quân
Há quốc phòng từ cứu nhân độ thế
Nhờ ngoại bang cho nguồn cung giữ đất
Mảnh đất thương người lúa mướt tươi
Việt Nam cây lúa vẫn rạng ngời
Đất là sự sống của bao người
Xâm lăng chẳng thể sa mạc hoá
Đâu dễ một bề cướp môi sinh
Không có đất đâu còn lúa nuôi quân
Há quốc phòng từ cứu nhân độ thế
Nhờ ngoại bang cho nguồn cung giữ đất
Mặt trời cao với nắng dãi mưa
tuôn
Bởi như thế đất sui người vùng dậy
Giữ tình cây với đất muôn năm
Giữ tình cây với đất muôn năm
Khi chẳng biết cái luật đã
ngàn năm
Đất và dân là sự sống thiên thu
Dầu oai phong vì bạc thước được tôn sùng
Cũng bị vùi sâu khi đất lở từng vùng
Từng mảnh đất đã dầm sương, đẫm máu
Hồn tử sỹ vẫn thương về quê hương cũ
Có thể nào cưỡng bức bỏ quê cha
Nhường mảnh đất thiêng cho tiền mua rẻ mạt
Trao mảnh đất để đời làm tôi tớ
Xin việc làm đợ bữa quanh năm
Dầu một chốn cỏn con thân cành đất nước
Vẫn còn đau cả một quốc gia
Một bài ca thức giấc cả bao nhà
Gìn giữ lấy mảnh đất của ông cha ./.
________________
Đất và dân là sự sống thiên thu
Dầu oai phong vì bạc thước được tôn sùng
Cũng bị vùi sâu khi đất lở từng vùng
Từng mảnh đất đã dầm sương, đẫm máu
Hồn tử sỹ vẫn thương về quê hương cũ
Có thể nào cưỡng bức bỏ quê cha
Nhường mảnh đất thiêng cho tiền mua rẻ mạt
Trao mảnh đất để đời làm tôi tớ
Xin việc làm đợ bữa quanh năm
Dầu một chốn cỏn con thân cành đất nước
Vẫn còn đau cả một quốc gia
Một bài ca thức giấc cả bao nhà
Gìn giữ lấy mảnh đất của ông cha ./.
________________
.Nhắn
Nhắn
nhủ cùng em một chút tình
Thầm
thì bao chuyện những linh tinh
Để rồi ta lại thương và nhớ
Có
phải không em chuyện chúng mình
Dìu
nhau những bước đường thương nhớ
Lặng
lẽ âm thầm trong tiếng ve
Lẫn
với trăng khuya treo ngoài cửa
Tình
nào thơ thẩn em có nghe
Dẫu
biết hoàng hôn buồn lắm lắm
Lá
vàng rơi rụng sắc vàng tươi
Tim
hồng nằm giữa đôi hình đẹp
Có
phải không em thắm một đời
Ngày
tháng trôi nhanh những đợi chờ
Tình
nào lắng đọng ở trong mơ
Năm
tháng dần qua ng ày mong đ ợi
Trao
Em chẳng thể một câu thơ
Xin
đừng lơ đãng đừng phai nhạt
Dẫu
đường phố chật g lắm người qua
Dầu
những sa hoa bao mời gọi
Vẫn
một chiều nào của chúng ta;
Chiều
đi trôi bóng xế tà
Mối
tình vẫn đẹp lời ca vẫn tròn./.
___________________________5/19/17
Một bếp lửa hồng em
đón anh
Vội bước chân về gió
cuốn nhanh
Đâu thời lửa thắm thêm
màu sóng
Bếp tàn tro lạnh ánh
trăng thanh
Ánh biếc than hồng
hoàng hôn thắm
Kỷ niệm trôi vèo vẫn
nhớ anh
Chao ôi xuân cũ mùa
nhung nhứ
Để một bài thơ nhớ
mỏng manh./.
BIỆT LY_____________
Một bước một đi một lỡ làng
Xuân còn trong lá gió đông sang
Ấy mùa hoa ấy âm thầm lắm
Co những thương yêu những phũ phàng
Xuân còn trong lá gió đông sang
Ấy mùa hoa ấy âm thầm lắm
Co những thương yêu những phũ phàng
Gió reo mà sóng màu ly biệt
Đã quá trưa rồi đôi bóng ngả
Anh nghe lai láng lệ rơi ngang
Đôi ánh mắt huyền màu xốn xang
Đã quá trưa rồi đôi bóng ngả
Anh nghe lai láng lệ rơi ngang
Đôi ánh mắt huyền màu xốn xang
Mong Em dưới bóng cành thu
biếc
Chớ để sầu vương giữa nắng vàng
Em về thưa lại cùng hoang vắng
Những vết thương lòng một anh mang
Chớ để sầu vương giữa nắng vàng
Em về thưa lại cùng hoang vắng
Những vết thương lòng một anh mang
Thursday, April 24,
2014______________
Đ Ã M ẤY THU
Đã mấy Thu rồi Em biết không
Con đường ngả bóng nỗi chờ mong
Mấy quãng đường xa tha thiết đợi
Để chiều hai đứa thoả chờ trông
Có biết không Em tình chan chứa
Bạn với nhau rồi nhớ nhau luôn
Ai kia cũng chốn tình hoang vắng
Người cùng lẻ bóng giữa hoàng hôn;
Thế rồi Em bảo anh khờ lắm
Chẳng thấy lòng Em thắm thiết rồi
Những phút bên nhau chiều vắng lặng
Ai mang nỗi nhớ trong tình ấy
Có phải vương tình ta đã yêu
Chốn vắng năm qua người vẫn đợi
Chiều Thu tình ấy có bình yên./.
___________________5/28/2017
BỖNG GẶP NHAU
Bỗng gặp người xưa tình trở lại
Rồi quên lãng mãi thuở xa xôi
Tay ôm chẳng vững vòng eo nhỏ
Cánh Bướm rời hoa cũng rối bời;
Cái thuở xa xăm thời con gái
Gu ốc c ùn l ê ch ốnph ố tan hoang
Tươi hồng bếp lửa tình yêu cháy
Một trời giông bão đạn khói bay
Có biết không anh gái một thời
Lòng Em tơi tả sóng trùng khơi
Thư về tiếng song nghe buồn lắm
Chỉ mộng hình anh chẳng thấy người;
Bến đợi tình xuân lở mất thôi
Ôi!Thời khói lửa đạn bom rơi
Bây giờ thương lại ngày xưa ấy
Chúc Phượng năm nào vẫn thắm tươi./.
______ _________________Sunday, May 28, 2017
TH Ơ T ÌNH CH ÚNG TA
*********** OO********
Tình em chiếc lá vàng rơi
Anh thương lá rụng nắng phơi mưa dầm
Những chiều lất phất lâm thâm
Heo may nắng gắt sóng gầm khơi xa
Tung cao giọt trắng trắng loà
Chị Hằng cũng khóc phong ba dãi dề
Th ơ em c ũng đ ủ t ái t ê
Cho lòng thương nhớ có về bên nhau./.
_________________________Sunday, May 28, 2017
Nếp Nhăn
Những nếp nhăn đã hằn trên trán
Hồn xao xuyến chưa cạn trái tim
Đời trong bẩy nổi ba chìm
Bốn mùa giông bão cánh chim não nề;
Hồn sông núi chẳng tàn nhân thế
Dạ Đại dương dâu bể chúng sinh
Nào ai thấu một chữ tình
Nào ai biết được đời mình trăm năm;
Xuân có nhạt cho Thu cứ biếc
Nắng hanh nhiều bởi tiếc màu trăng
Tình vương theo bóng Chị Hằng
Ánh trăng lần dãi tâm băng thơ buồn;
Thế gian nay đảo điên trăm chốn
Bao mộng tình không lộn hồn mơ
Thuyền trăng nào có bến bờ
Đời muôn nghiêng ngả nên thơ trăm chiều;
Bến cô liêu sương buông lá Liễu
Thuyền ngập sóng nắng chiếu trùng dương
Nào ai chinh chiến dặm trường
Con đường binh nghiệp có thương chữ tình;
Cốc đi mò trời khuya nước đục
Cò thảnh thơi sáng gục mỏ xơi
Ấy duyên , ấy phận, ấy đời
Ấy thương ấy nhớ tơi bời thương yêu./.
____________________________________Friday, May 26, 2017
“HƯU CHÓ”
******OO***
Họ bảo hưu rồi chó cũng ta
Suy đi tính lại sót lời ca
Bao năm gió bão đời quay quắt
Biển rộng rừng già bước chân qua
Nắng dãi mưa tuôn ngày trơ trụi
Trời xanh mát mẻ tháng năm đầy
Thay da đổi thịt quân vô lại
Chức trọng quyền cao má mỡ nhầy./.
____________________________Friday, May 26, 2017
Bầu trời đêm
*****************
Một mình uống ánh trăng tan
Vẳng đâu trong tiếng gió ngàn đêm thâu
Trăng buông rặt những ánh sầu
Trăng ngân gió dãi u sầu bao la .
______________________Tuesday, May 9, 2017
Tĩnh Xưa
Nhớ ngưới người có nhớ ta
Hay là bướm đã thương hoa hoa tàn
Người có không nỗi buồn ngao ngán
Ai còn biết vui vạn sóng reo
Yêu em một dáng yêu kiều
Đường chiều tan tác liêu xiêu gió hè
Chiều rộn rã Phượng hoa tươi nở
Ráng hoàng hôn rực rỡ màu hoa
Lưng trời đôi bướm theo ta
Ngập ngừng chân bước bao la chim gù;
Đường Liễu rủ mây cài tha thướt
Thềm Bằng Lăng sương rớt thiết tha
Tình ta ấp ủ lòng ta
Xa khơi sóng vỗ bao la chiều hè;
Mầu áo lính sóng tung đôi dải
Tình như mơ có phải không em!
Lời ai thủ thỉ bên thềm
Ngày về mong đợi sóng êm dạt dào;
Lòng ước nguyện biển không giông bão
Một tình cầu hoa thắm đỏ tươi
Thành phố dệt mộng Em ơi!
Tung bay bông trắng một trời tình Em;
Tĩnh Xưa
Ngày dĩ vãng bức thư màu thắm
Bữa thường trôi đăm đắm chờ trông
Chiều buông trên bếp lửa hồng
Ôm tròn giấc mộng tình không buông lời;
Đời khao khát sao đành lỡ hẹn
Nỗi mong chờ thẹn bếp tình xưa
Một ngày một gió một mưa
Một trời chua chát nắng mưa dãi dề;
Anh đi anh đã trở về
Tình xưa lỡ cả mấy bề thương đau
Ai ngồi nhớ bếp hòng xưa
Trăng lơ đãng rọi song thưa ngậm ngùi./.
________________Tuesday, May 9, 2017
ĐẤT VÀ NGƯỜI
_______________.
Vốn xưa nay Người Dân hiền như đất
Lòng lành như củ khoai lang
Miệng cóc kêu đủ thấu đến thiên đình
Cung Hậu Nghệ bắn tỉa những mặt trời
Bao năm Đất Việt bấy nhiêu đời
Ánh mắt vương nơi đáy nước đồng
Nắng dãi nghiêng vành tát ánh trăng
Từng quen khoai sắn cùng ngô lúa
Mảnh đất cùng người trăng đầy vơi
Bao nhiêu đạn réo bom cầy xới
Mảnh đất thương người lúa mướt tươi
Việt Nam cây lúa vẫn rạng ngời
Đất là sự sống của bao người
Xâm lăng chẳng thể sa mạc hoá
Đâu dễ một bề cướp môi sinh
Không có đất đâu còn lúa nuôi quân
Há quốc phòng từ cứu nhân độ thế
Nhờ ngoại bang cho nguồn cung giữ đất
Đất và Người
Mặt trời cao với nắng dãi mưa tuôn
Bởi như thế đất sui người vùng dậy
Giữ tình cây với đất muôn năm
Khi chẳng biết cái luật đã ngàn năm
Đất và dân là sự sống thiên thu
Dầu oai phong vì bạc thước được tôn sùng
Cũng bị vùi sâu khi đất lở từng vùng
Từng mảnh đất đã dầm sương, đẫm máu
Hồn tử sỹ vẫn thương về quê hương cũ
Có thể nào cưỡng bức bỏ quê cha
Nhường mảnh đất thiêng cho tiền mua rẻ mạt
Trao mảnh đất để đời làm tôi tớ
Xin việc làm đợ bữa quanh năm
Dầu một chốn cỏn con thân cành đất nước
Vẫn còn đau cả một quốc gia
Một bài ca thức giấc cả bao nhà
Gìn giữ lấy mảnh đất của ông cha ./.
_____________________________.
.Nhắn
Nhắn nhủ cùng em một chút tình
Thầm thì bao chuyện những linh tinh
Để rồi ta lại thương và nhớ
Có phải không em chuyện chúng mình
Dìu nhau những bước đường thương nhớ
Lặng lẽ âm thầm trong tiếng ve
Lẫn với trăng khuya treo ngoài cửa
Tình nào thơ thẩn em có nghe
Dẫu biết hoàng hôn buồn lắm lắm
Lá vàng rơi rụng sắc vàng tươi
Tim hồng nằm giữa đôi hình đẹp
Có phải không em thắm một đời
Ngày tháng trôi nhanh những đợi chờ
Tình nào lắng đọng ở trong mơ
Năm tháng dần qua ng ày mong đ ợi
Trao Em chẳng thể một câu thơ
Xin đừng lơ đãng đừng phai nhạt
Dẫu đường phố chật g lắm người qua
Dầu những sa hoa bao mời gọi
Vẫn một chiều nào của chúng ta;
Chiều đi trôi bóng xế tà
Mối tình vẫn đẹp lời ca vẫn tròn./.
___________________________5/19/17
LỠ LÀNG
Một bếp lửa hồng em đón anh
Vội bước chân về gió cuốn nhanh
Đâu thời lửa thắm thêm màu sóng
Bếp tàn tro lạnh ánh trăng thanh
Ánh biếc than hồng hoàng hôn thắm
Kỷ niệm trôi vèo vẫn nhớ anh
Chao ôi xuân cũ mùa nhung nhứ
Để một bài thơ nhớ mỏng manh./.
BIỆT LY
_____________
Một bước một đi một lỡ làng
Xuân còn trong lá gió đông sang
Ấy mùa hoa ấy âm thầm lắm
Co những thương yêu những phũ phàng
Gió reo mà sóng màu ly biệt
Đã quá trưa rồi đôi bóng ngả
Anh nghe lai láng lệ rơi ngang
Đôi ánh mắt huyền màu xốn xang
Mong Em dưới bóng cành thu biếc
Chớ để sầu vương giữa nắng vàng
Em về thưa lại cùng hoang vắng
Những vết thương lòng một anh mang
Thursday, April 24, 2014______________
TA NHÌN TRONG MƠ
**********O*********
Em là ai ?
Lặng nhìn ta trong giấc chập chờn
Thân thương , thân ái
Mớ tóc xoà duyên dáng em ơi!
Không ai nghe lời ta hỏi
Ai đấy!
Lặng thinh, dịu dàng;
Em lùi đi ra cửa;
Bừng thức
Chỉ mình ta trong căn phòng bé nhỏ
Ôi ! giấc mê cơn mà rất thật
Chẳng một người
Không có ai
Chỉ hình bóng tình yêu hiện hữu
Giấc mơ hoài trong chiều tàn
Hoàng hôn buông
Chiều Xuân ngả bóng
Một mối tình lặng lẽ đến bên ta ./.
__________________________Monday, March 6, 2017
Giấc mơ Hình Em.
*******************
GIẤC MƠ HÌNH EM
________
Có phải không Em tự cõi nào
Tình Em lỡ dở những xuyế xao
Yêu Em thắm thiết mùa xuân lạnh
Ánh khuyết trăng mờ giữa vạn sao;
Dịu dàng thắm thiiết đến cùng nhau
Tươi nở mỉm cười ,Em ở đâu
Sắc thắm xuân tươi chiều lặng ngắt
Bâng kuâng bỗng hỏi ,thoáng trôi mau
Bừng thức trong mơ ngày yên lặng
Ai người nhớ lắm dã đằm sâu
Xuân chưa tàn vội tình vẫn thắm
Hoàng hôn lắng đọng tiếng kinh cầu;
Hoàng hôn ngả xuống Em về đâu
Để lại hình em trong nỗi nhớ
Ôi ! Hỡi người yêu giấc mộng sầu .!/.
*********************************
Monday, March 6, 2017
Em là ai
?
Lặng nhìn ta trong giấc chập chờn
Thân thương , thân ái
Mớ tóc xoà duyên dáng em ơi!
Không ai nghe lời ta hỏi
Ai đấy!
Lặng thinh, dịu dàng;
Em lùi đi ra cửa;
Bừng thức
Chỉ mình ta trong căn phòng bé nhỏ
Ôi ! giấc mê cơn mà rất thật
Chẳng một người
Không có ai
Chỉ hình bóng tình yêu hiện hữu
Giấc mơ hoài trong chiều tàn
Hoàng hôn buông
Chiều Xuân ngả bóng
Một mối tình lặng lẽ đến bên ta ./.
__________________________Monday, March 6, 2017
Lặng nhìn ta trong giấc chập chờn
Thân thương , thân ái
Mớ tóc xoà duyên dáng em ơi!
Không ai nghe lời ta hỏi
Ai đấy!
Lặng thinh, dịu dàng;
Em lùi đi ra cửa;
Bừng thức
Chỉ mình ta trong căn phòng bé nhỏ
Ôi ! giấc mê cơn mà rất thật
Chẳng một người
Không có ai
Chỉ hình bóng tình yêu hiện hữu
Giấc mơ hoài trong chiều tàn
Hoàng hôn buông
Chiều Xuân ngả bóng
Một mối tình lặng lẽ đến bên ta ./.
__________________________Monday, March 6, 2017
GIẤC MƠ
HÌNH EM
________
Có phải không Em tự cõi nào
Tình Em lỡ dở những xuyế xao
Yêu Em thắm thiết mùa xuân lạnh
Ánh khuyết trăng mờ giữa vạn sao;
Dịu dàng thắm thiiết đến cùng nhau
Tươi nở mỉm cười ,Em ở đâu
Sắc thắm xuân tươi chiều lặng ngắt
Bâng kuâng bỗng hỏi ,thoáng trôi mau
Bừng thức trong mơ ngày yên lặng
Ai người nhớ lắm dã đằm sâu
Xuân chưa tàn vội tình vẫn thắm
Hoàng hôn lắng đọng tiếng kinh cầu;
Hoàng hôn ngả xuống Em về đâu
Để lại hình em trong nỗi nhớ
Ôi ! Hỡi người yêu giấc mộng sầu .!/.
*********************************
Monday, March 6, 2017
Có phải không Em tự cõi nào
Tình Em lỡ dở những xuyế xao
Yêu Em thắm thiết mùa xuân lạnh
Ánh khuyết trăng mờ giữa vạn sao;
Dịu dàng thắm thiiết đến cùng nhau
Tươi nở mỉm cười ,Em ở đâu
Sắc thắm xuân tươi chiều lặng ngắt
Bâng kuâng bỗng hỏi ,thoáng trôi mau
Bừng thức trong mơ ngày yên lặng
Ai người nhớ lắm dã đằm sâu
Xuân chưa tàn vội tình vẫn thắm
Hoàng hôn lắng đọng tiếng kinh cầu;
Hoàng hôn ngả xuống Em về đâu
Để lại hình em trong nỗi nhớ
Ôi ! Hỡi người yêu giấc mộng sầu .!/.
*********************************
Monday, March 6, 2017
Nhận xét
Đăng nhận xét