ĐẤT VÀ NGƯỜI
_______________.
Vốn
xưa nay Người Dân hiền như đất
Lòng
lành như củ khoai lang
Miệng
cóc kêu đủ thấu đến thiên đình
Cung
Hậu Nghệ bắn tỉa những mặt trời
Bao
năm Đất Việt bấy nhiêu đời
Ánh
mắt vương nơi đáy nước đồng
Nắng
dãi nghiêng vành tát ánh trăng
Từng
quen khoai sắn cùng ngô lúa
Mảnh
đất cùng người trăng đầy vơi
Bao
nhiêu đạn réo bom cầy xới
Mảnh
đất thương người lúa mướt tươi
Việt
Nam cây lúa vẫn rạng ngời
Đất
là sự sống của bao người
Xâm
lăng chẳng thể sa mạc hoá
Đâu
dễ một bề cướp môi sinh
Không
có đất đâu còn lúa nuôi quân
Há
quốc phòng từ cứu nhân độ thế
Nhờ
ngoại bang cho nguồn cung giữ đất
Mặt
trời cao với nắng dãi mưa tuôn
Bởi
như thế đất sui người vùng dậy
Giữ
tình cây với đất muôn năm
Khi
chẳng biết cái luật đã ngàn năm
Đất
và dân là sự sống thiên thu
Dầu
oai phong vì bạc thước được tôn sùng
Cũng
bị vùi sâu khi đất lở từng vùng
Từng
mảnh đất đã dầm sương, đẫm
máu
Hồn
tử sỹ vẫn thương về quê hương cũ
Có
thể nào cưỡng bức bỏ quê cha
Nhừng
mảnh đất thiêng cho tiền mua rẻ mạt
Trao
mảnh đất để đời làm tôi tớ
Xin
việc làm đợ bữa quanh năm
Dầu
một chốn cỏn con thân cành đất nước
Vẫn
còn đau cả một quốc gia
Một
bài ca thức giấc cả bao nhà
Gìn
giữ lấy mảnh đất của ông cha ./.
_____________________________.
Nhận xét
Đăng nhận xét