LẶNG NHÌN

**************

Ta lặng ngắm lặng nhìn non nước

Biển mênh mông dòng nước hiền hoà

Giọt lệ nhoà nhức nhối mấy vần thơ

Những tiếng cười ngu ngơ hồn vô lại

Bao tình đời giông bão lẫn trong mơ

 

Xuân vẫn sang lá thu bay vẫn rụng

Bình minh lên giọt nắng gió vẫn rung

Chiều hoàng hôn vẫn đôi màu hoang dã

Bầu trời đêm ngàn sao mộng mị không trung

 

Ở đâu đây những âm hồn đang sống

Gió trôi đi những miệng cá kêu trời

Đáy biển khơi lặng lẽ những vô tri

Đường loang đỏ những chiều thu lá rụng

 

Những nụ cười ai nhếch nửa đôi môi

Trăm điều mới để rồi thêm tê  tái

Bát cơm thơm sao bay vào hoang dã

Lõi bạo tàn mà bao quanh màu nhung thắm

 

Những bình yên trong tan tác chia ly

Kia em nhỏ vẫn cười vui khúc khích

Đeo ba lô nặng trĩu bước đến trường

Chiều vội vã rộn ràng đi thêm lớp

 

Trang giấy trắng và những tờ tiếp thị

Cả một trời loang lổ vạn vinh hoa

Có những mái lều xiêu và tượng đài hoang dã

Những công trình ngập ngụa những tài ba

 

Đây một thời rực rỡ ánh chói loà

Đôi mắt mù hơn tiếng hát vô loài

Vành nguyệt quế vinh quang thành vô ích

Đâu biên cương đất mẹ Việt Nam ta

 

Còn bao nhiêu nữa làm sao ta biết hết

Vẫn mơ về một thuở quạt mo cau

Người ta bảo xuân sang nhiều chuyện mới

Hãy cùng nhau kẻ đói vực lòng tham

 
 

Giống Lạc hồng vẫn có Đảng vinh quang

Niềm kiêu hãnh cánh sao vàng thêm sắc

Đất Việt trong ta mảnh đất của ngàn thơ

Ngày vẫn trôi,

                 cột vẫn xưa cờ cao bay phơi phới

Gió vô tình lồng lộn cả không gian

Cuốn trùng dương về đổ thác đại ngàn

 

Có bao giờ quay về thời ông vua Chổm

Để Thăng Long lại thêm :”PhốVề đi!”

 Hỏi ngày xưa những gì vay chưa trả

Những cầu ngang đường dọc phố uy nghi!

 

Còn bao nhiêu nữa những đồng xanh gốc lúa

Những ngang tàng vô vị lẫn lầm than

Sau  một thời dải đất mềm đẫm máu

Hỡi giống nòi đang sống gữa trần gian !./.

 

 

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

NĂM THÁNG KHÔNG QUÊN

LỊCH SỬ PHẢ ĐỖ ĐĂNG HÀNH THIỆN