KHÔNG ĐỀ Nghĩ sao nói vậy
Có sao thì nói vậy thôi . Tôi đã nghĩ và đăng tải lên cái
trang Facebook rằng , ai cũng vậy thôi , một bài thơ là một sự tổng hòa của nhà
thơ qua mỗi nẻo đường , mỗi chặng đường mỗi thời gian , thời điểm cảm nhận của
mình , để rồi một lúc nào đó ,có thể thời gian bất định và vào giờ G nào đó bắt
gặp bài thơ nào đó , câu thơ nào đó là ý thơ bật lên và việc lập tứ thơ không
mấy khó khăn . Bài thơ viết như một sự hòa nhập vào cảm xúc của ai kia nhưng
cái nét riêng vẫn có và chính là một sự hài hòa tâm hồn và như thế một tổng hòa
của cảm xúc cảm nhận thơ . Có thể nó chỉ là họa
thơ nhưng vượt lên cái họa ý tứ chắc phải là nột bài thơ có một chiều dài và chiều sâu của nó . Điều này
thì không có cơ sở lý luận nào hướng dẫn mà quả trình tìm trong bếp lửa nhà
thơ ta mới thấy .
Đến lượt mình ---
điều ta mới thấy --- Có khi và nhiều khi
bài thơ của người bạn như một “ cú hích “ để cho ta điều kiện thơ .
Điều này nó không chỉ là họa theo ý tứ nhà thơ kia mà cái “cú hích “ ấy tuy
vương màu người khác nhưng ở một ý tứ khác biệt tạo nên một bài thơ mà nhà thơ
nào đó chỉ như là nhắc ta , gợi trong tư
duy trìu tượng của mình một áng thơ nào đó còn tùy vào hiện tại và quá khứ xa
xăm nào đó kia .
***
Nhân vì , một bài
thơ chỉ 4 câu thôi nhưng là cả một sự
tổng hòa cảm xúc trong những năm tháng khác nhau của cuộc đời trong khung
cảnh không bình thường mà tạo nên .
Quả thật là như vậy : Khi tôi đọc bài thơ ngằn gọn của
\\\\Đỗ Thu Yên đăng trên trang FB và vào trang tôi :
“ hoa ơi đừng nở vội
“ E ấp chờ Xuân sang
“ Khi tết đến rộn
rằng
“
“ Trời Đông còn đang lạnh
“ Thương người đứng
bên Hoa
“ Ngẩn ngơ nhìn hoa nở
“
Tháng năm bao vất vả
“ Hoa chớ phụ công người
“ Trời cứ lạnh thế thôi
“ Tết đến rồi hoa nở
! “”
Cùng với lời văn giải
thích như là xuất xứ bài thơ; dã làm tôi viết một comment
và sau thành bài thơ tặng lại tác giả
:
“” Trông hoa lại
nhớ dến người
“ Tình như hoa nở một đời thơ bay
“ Thương cây thương cảnh thương đời
“ Lòng nàng Thi sỹ ngát đời thơ Xuân “””
Bài thơ viết ra chẳng mấy khó khăn và hình thức thơ lục bát
như là mặc định cho nó vậy , không phải nghĩ xem viết ở thể nào !
Ôi ! Đâu có phải tào
lao tán tỉnh . Vào dịp Xuân giáp tết và vào dịp tết hoặc một dịp ngẫu nhiên đã
lâu rồi , có thể là lâu lắm rồi , tôi có
viết một bài thơ khi ngồi trước cổng cơ quan ngắm phố phường , bỗng 2 , 3 em bé dắt díu nhau bán dạo hè phố một bát nước chè xanh , chúng hơn kém nhau vài
tuổi và chẳng quá tuổi lớp 2 lớp 3
như con tôi bấy giờ . Tôi bỗng nhớ về
mấy đứa con mình đang lo thi cử khi hết năm học vào hè , lên chuyển cấp . Thời
buổi thật khó khăn , nghèo nàn . Lòng tôi buồn rượi vì các em vào thời điểm
nóng bỏng ôn tập thi cử mà dìu dắt nhau bán dạo vỉa hè bán nước chè xanh . Đứa
deo bị đựng tiền , đứa cầm bát đựng nước , đưa lớn xách ấm nhôm nước . Tuổi thơ
ơi ! chắc các em không biết nỗi khổ đang theo mỗi gót chân , như tôi năm nào
thời pháp thuộc , người ta học và trong mái nhà ấm áp , còn tôi rao bán lạc
rang mà chẳng có ai mua nên rồi giải nghệ sớm trong nỗi buồn của người mẹ ,làm
công nhân tần tảo nuôi con .
Về nhà , đêm không
ngủ tôi viết bài thơ .
Một năm nào đó ở một
thời gian kinh tế ta đã khá hơn ; Đêm 30 tết , chỉ còn dăm phút thôi là giao
thừa của 2 năm cũ và mới ; có việc gì đó tôi
ra đường phố . Đường phó vắng lặng vì nhà nào cũng chờ đón giao
thừa , xum họp bố mẹ con cháu xa gần
đoàn tụ . Thế mà tiếng chổi quét đường của chị vệ sinh đường phố của Công ty
môi trường Thành phố miệt mài không vội vã trên đoạn đường yên ắng không người
qua lại .
Trong tôi bỗng nghĩ
đến các đứa bé nhỏ gái , trai của chị đang mong mẹ về đón giao thừa và bố chúng chắc còn nao lòng hơn trong đêm giao thừa tết mừng tuổi cho các con .
Tôi không nghĩ đến
sự vất vả , vì cuộc sống mà trào dâng lòng thương cảm những Em thơ bé vắng Mẹ
trong đêm giao thừa trước tết cổ truyền V.N .
Tết rối , còn nguyên
cảm xúc , tôi cũng viết một bài thơ .
Bây giờ bài thơ
của Đỗ Thu Yên đâu có khác những cảm
nhận của mình trong từng ấy năm qua mà gần nhất là khung cảnh đêm giao thừa với
tiếng chổi tre quét đường năm xưa .
.
Xuân đến tết về ,
mùa hoa đào nở , người xem hoa , người mua hoa , ai cũng đặt vấn đề : Hoa có nở
đúng tết không ! Nhưng thi sỹ thì chẳng mấy quan tâm cảnh chơi hoa mà từ đó ,
sâu sắc hơn là tấm lòng với hoa với cuộc sống với thiên nhiên và con người mà
tình cảm với con người là điểm mấu chốt của tình yêu và thơ ca . Và có thơ __ HOA XUÂN __ Vẫn một cảm xúc Xuân thấm đậm tình người và nỗi cảm thông chia sẻ.
Cho nên từ đó bài
thơ chỉ 4 câu nhưng để có nó không chỉ
đọc 10 câu cả thảy 50 từ của Thi sỹ mà ngân nga tán thưởng .
‘ Cái Tổng hòa và
cái “ cú hích “ Tôi nghĩ là như vậy
Điều này chắc không
mấy ai cho là phải !!!

Nhận xét
Đăng nhận xét