TUYẾT RƠI

Trong nhận thức về thơ ,có khái niệm “ chất thơ và chất thơ trong văn xuôi , nói một bài văn có chất thơ , về vấn đề này Nhà thơ Xuân diệu đã có nối đến trong bài thơ “Hành quiân đêm “( xin trích dẫn sau ___ Đã dẫn tong tập “ Một số vấn đề cơ sở lý luận Văn học “ )
Từ điều này , có thể thấy một sự liên hệ , liên quan có thể xem như một liên tưởng nào đó , bởi vì thơ với câu thơ cụ thể bỗng nhiên nó đến khi đọc những câu thơ có ý tưởng gần như nhau , Tôi muốn nói đến bài thơ “Tuyết rơi “
Có một bài thơ viết với câu thơ nói tuyết trắng rơi từ trời , làm tôi liên tưởng đến câu mở đầu của Truyện Cổ G’RIM ___ Nàng Công Chủa Tuyết ( Nàng Bạch Tuyêt ) .
BÂY GIỜ NGHĨ LẠI MỚI THẤY MỘT TÁC PHẨM CỔ CÓ NHIỀU ĐOẠN VĂN DẦY CHẤT THƠ , mà ngay mấy câu đầu ta đã bắt gặp : …”Hoàng hậu ngồi bên cửa xổ , nhìn qua song cửa xổ bằng gỗ mun đen nhánh , Tuyết rơi như Hoa trời rụng xuống ..” .. (Bản dich từ Tiếng Nga Đỗ Đăng Đích dịch )
Đã dịch và in câu chuyện này nên khi có bài thơ viết về nỗi buồn mùa đông với tuyết trắng từ trên trời rơi xuống , đã làm cho xuất hiện lập tức một liên tưởng đến truyện cổ G’Rim mà câu mở đầu …”Tuyết rơi như hoa trời rụng xuống … “ thì ngay cả cậu bé 5 tuổi cũng thích nghe và thuộc luôn cả đoạn văn ngắn mở đầu cho câu chuyện . Và như thế , cũng với cảm hứng Thơ đã viết nên bài “ Tuyết rơi “

Bài thơ này khi đăng lên mạng với trang riêng của mình , có một người ( GIÁO VIÊN Văn học Phổ thông Trung học -- Trường chuyên ) đọc và nhận xét bài thơ còn có cả nhạc .
Như thế , một bài thơ có thể là kết quả của một tổng hòa các giác quan , tư duy và cảm nhận và chúng được thường trực trong đầu óc thi sỹ chỉ cần một tín hiệu là có một bài thơ không cần suy nghĩ gì nhiều , hơn nữa kể cả hình thức thể hiện cũng tự nó xác định được , đưa hình thức vào một các tự nhiên và tạo nên một nhác điệu nào đó tương đối phù hợp với sự bắt ngiồn cảm xúc cảm .
Trích dẫn bài TUYẾT RƠI

Ph.D DICH
17:07 20 thg 12 2012

Tuyết
Tuyết rơi
Tuyết đang rơi !
Tuyết rơi ! Tuyết rơi !
Bông hoa tình cánh trắng
Lạnh lòng em lắm người ơi !
Hoa trời sao lạnh thề người ơi !
Tuyết rơi , tuyết rơi hoa trời đừng rơi !
Mùa Xuân
Mùa Xuân ơi !
Sao lòng chơi vơi !
Tình em sao chới với
Lỡ để lòng em không vơi
Anh ở đâu hỡi Mùa Xuân ơi !
 

Chuốc RượuTrăng khuya

Thơ thường đến người sao không đến
Trái tim nồng thương mến bên ta
Người ơi ! bóng dáng thu qua
Tình nào đằm thắm mặn mà thiết tha

Trăng vằng vặc, ai không muốn sáng
Ánh sao mờ một áng thơ khuya
Trăng kia như hỏi lòng ta
Tình ai dịu ngọt như là đêm thu

Trăng soi rõ hai màu một lá
Nửa còn xanh nửa đã vàng vàng
Tình nào đón đợi xuân sang
Tình nào lãng đãng bay ngang chốn này !

Rượu cay ta chuốc cho trăng tỏ
Ngất ngây trăng đổ ngõ này cùng say
Mộng tình tay nắm bàn tay
Đêm nay trăng tỏ người hay hỡi người !/!///
***********
August 2013NamDinh /city

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

NĂM THÁNG KHÔNG QUÊN

LỊCH SỬ PHẢ ĐỖ ĐĂNG HÀNH THIỆN