không Đề _ Per Poet

I
Người xa xôi biết bao giờ trở lại
Tấm lòng ai , ta nhớ thưở thơ ngây
Thời chinh chiến , ta xa nhau từ đấy
Bỗng một ngày ta lại hàn huyên
Đầu tóc bạc lung linh màu sinh khí
Thương Đất Mẹ hiền , Tổ Quốc Việt Nam
Ngày nắng đẹp quê hương ta bát ngát
Cả một trời người Bắc kẻ Nam
Dù cách trở dẫu một thời hiện đại
Đất nước nghèo , Ta đau đáu tuổi hai mươi
Đừng ai quên đi ,cho vào dĩ vãng
Cả một thời chói lọi Ca khúc Tình yêu ./.

**************8

Người ta hỏi: Thơ là gì ?
Tôi không biết`
Không Nhà Thơ nhưng tất cả lòng ta
Những đắng cay ,ngọt bùi ,tất cả
Nỗi vui buồn , Tổ quốc ,Quê hương
tôi vo lại cho tròn dăm ba chữ
Trải lòng mình cầu trăm họ yêu thương
Có Bút danh cũng để thương về quê mẹ
Tình yêu thương là hành lý để lên đường

Rồi mai mốt Tôi về nơi cát bụi
Cũng tự hào trong bão táp phong ba
Tình yêu tôi ,cuộc đời mình vẫn còn tuôn chảy
Lẫn trong ngàn vạn giọt sóng phù sa
Dù ai đó không gọi hồn mạc mặt
Hạt Phù sa kia vẫn màu mỡ cho quê hương
Bởi hôm nay tôi đã sống
sống bởi Trái tim rộn rã khiêm nhường ./.


********************
Mùa đông 2010Nam Dịnh
********************

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

NĂM THÁNG KHÔNG QUÊN

LỊCH SỬ PHẢ ĐỖ ĐĂNG HÀNH THIỆN